Đảng thừa nhận đánh Mỹ là đánh cho TQ

 

xin bấm vào đây để tải xuống : cuốn sách ” SỰ THẬT VỀ MỐI QUAN HỆ VIỆT TRUNG TRONG 30 NĂM QUA ” – nxb SỰ THẬT, Hà Nội

Posted in Uncategorized | 5 phản hồi

Câu chuyện cuối tuần

Câu chuyện thứ nhất :

ĐÁNH NHAU BẰNG GẬY

Trong một tiết học của các sinh viên trường mỹ thuật, vị giáo sư đưa cả lớp xem bức tranh mô tả thân phận con người của Goya, hoạ sĩ nổi tiếng người Tây Ban Nha . Bức tranh mang tên Đánh nhau bằng gậy.

Trong bức tranh, Goya vẽ hai người nông dân đang xô xát nhau . Mỗi người cầm trên tay một chiếc dùi cui sần sùi. Một người đang giơ dùi cui để bảo vệ mặt mình. Nền trời trong xanh không để lộ một nét gì sắp xảy đến. Người ta không đoán được trời sắp giông bão hay sáng rực nữa.

Cả lớp nhốn nháo. Ai nấy đều nhao nhao muốn phát biểu trước. Có sinh viên nói đây là bức tranh diễn tả định luật bảo tồn của con người: “Đấu tranh bảo tồn sinh mạng”. Sinh viên khác: bức tranh diễn tả mục đích của con người là muốn hạnh phúc vì hạnh phúc là đấu tranh. Sinh viên khác nữa lại phân tích: bức tranh muốn diễn tả chân lý con người là động vật có lý trí, vì chỉ có thú vật mới cắn nhau mà ở đây là thú vật có lý trí nên cắn nhau bằng gậy.

Vị giáo sư ra hiệu cho cả lớp im lặng rồi bảo các sinh viên hãy quan sát thật kỹ một lần nữa. Cả lớp im lắng. Mãi một lúc sau ông mới chậm rãi nói: “Thoạt nhìn ai cũng nghĩ đây chỉ là bức tranh tầm thường như những bức tranh khác. Thế nhưng nó có một chi tiết nói lên tất cả ý nghĩa của bức tranh: Hai người nông dân đang hằm hằm sát khí để loại trừ nhau lại đang mắc cạn trong cồn cát. Từng cơn gió thổi đến, cát bụi đang kéo tới phủ lấp hai người đến quá đầu gối mà hai người không ai hay biết”.

Vị giáo sư ngừng lại hồi lâu rồi nói tiếp: “Goya muốn cho chúng ta thấy rằng cả hai người nông dân này sắp chết. Họ sẽ không chết vì những cú dùi cui giáng vào nhau mà do cát bụi đang từ từ chôn vùi họ. Thế nhưng thay vì giúp nhau để thoát khỏi cái chết, họ lại cư xử chẳng khác nào loài thú dữ: họ cắn xé nhau. Bức tranh trên đây của danh họa Goya nói lên phần nào tình cảnh của nhân loại chúng ta đang trải qua. Thay vì giúp nhau để ra khỏi không biết bao nhiêu tai họa, đói khổ, động đất, khủng bố, chiến tranh… thì con người lại giành giật chém giết lẫn nhau.

Bức tranh ấy có lẽ không chỉ diễn ra ở một nơi nào đó ngoài cuộc sống của các bạn, mà không chừng đang diễn ra hằng ngày trong các mối tương quan của ta với người xung quanh. Cơn cám dỗ muốn thanh toán và loại trừ người khác có lẽ vẫn còn đang gặm nhấm nơi từng con người.

Một trong những cách tốt đẹp nhất để tiêu diệt một kẻ thù chính là biến kẻ thù ấy trở thành một người bạn. Ngay chính trong cơn quẫn bách và đe dọa tứ phía, ta hãy liên đới để bảo vệ nhau, bảo vệ sự sống, bảo vệ hành tinh này .”

Câu chuyện thứ hai :
WINGS TO PARADISE
Mời các bạn vào đường link này để xem :


Cám ơn các bạn
Văn phòng nhóm VK

fpc.pl?ywarid=515FB27823A7407E&a=10001310322279&js=no&resp=img__,_._,___

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Khiêu khích ngang ngược toàn dân và toàn thế gi ới dân chủ

By on August 27, 2015

Khiêu khích ngang ngược toàn dân và toàn thế giới dân chủTù nhân ngồi chờ được phóng thích khỏi trại giam Hoàng Tiến, khoảng 100 km từ Hà Nội, (ảnh chụp ngày 30/8/2013).

Thời gian qua, đã có nhiều hy vọng và phán đoán rằng trong dịp lễ Quốc Khánh 2/9 năm nay sẽ có nhiều tù nhân chính trị – tù nhân lương tâm được trả tự do.

Trong cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ còn dấy lên niềm tin tưởng lạc quan rằng lần này có thể đón mừng “toàn thể tù nhân chính trị ở trong nước được trở về cuộc sống tự do” dựa trên cơ sở thực tế là chưa bao giờ cộng đồng người Việt lại tham gia ranh đấu sôi nổi, rộng khắp như vừa qua, vận độn sát sao các dân biểu, thượng nghị sỹ, các hội đoàn nhân quyền, dân chủ từ các tiểu bang cho đến ở Thủ đô Washington DC, với kết quả là chưa bao giờ các chính khách Hoa Kỳ nhận đỡ đầu nhiều tù nhân chính trị ở Việt Nam như hiện nay. Nhiều nhà bình luận thời sự quốc tế cũng lạc quan không kém, khi ghi nhận lời cam kết của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng với Tổng thống Barack Obama tại Tòa Bạch ốc rằng “vấn đề nhân quyền cũng là mối quan tâm lớn của chúng tôi, để nhân dân ngày càng có nhiều quyền tự do”.

Ai cũng có thể nhận ra rằng một khi người lãnh đạo CS nhận ra rằng trả tự do cho một số đáng kể tù nhân chính trị, dù chưa trả hết toàn bộ, sửa đổi vài điều khoản phi lý trong bộ Luật Hình sự về vi phạm an ninh quốc gia, công nhận quyền lập công đoàn độc lập của người lao động, thì Việt Nam có thể dễ dàng được đón nhận vào Khối TTP với rất nhiều điều lợi, và từ đó Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ có thể nâng cao, rất cao, uy tín của mình ở trong nước cũng như trên trường quốc tế.

Thế nhưng sự thật cho đến nay là không phải như thế.

Sự thật oái oăm và phủ phàng là vào dịp Quốc khánh 2/9 sắp tới sẽ có đến 17.000 tù nhân được đặc xá, nhưng…trong đó có thể không có một tù nhân chính trị nào, hoặc nếu có cũng chỉ là không đáng kể, theo nguồn tin chính thức từ Hà Nội, qua lời của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là như vậy. (theo mạng Thời báo VN của Hội nhà báo VN độc lập, 22/8).

Thế là toàn dân ta lại bị lừa. Tổng thống Obama đã bị bịp. Công luận thế giới đã bị ăn một quả lừa to đùng. Hằng trăm gia đình, vợ chồng, con cái, bạn bè người thân các tù nhân chính trị ăn phải quả đắng không sao chịu nổi của chính quyền CS, nói một đằng làm một nẻo, đến độ trơ trẽn, lạnh lùng và gian ác đến mức vô cùng tận.

Tại sao ở Miến Điện và ở Cuba chính quyền quân phiệt và cộng sản có thể trả tự do cho 43 đến hàng ngàn tù chính trị một lúc mà lãnh đạo CSVN lúc này lại không thể làm như thế ? Sao mà họ keo kiệt, ngang ngược về chính trị đến vậy?

Đó là câu chất vấn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, chất vấn 16 uỷ viên Bộ Chính trị – Vua tập thể đang nắm quyền toàn trị. Đó cũng là câu hỏi xoáy sâu trong tim gan mỗi công dân Việt Nam yêu nước, thương dân, làm sao lại để xảy ra một tình hình trái khoáy, trớ trêu, cực kỳ nguy hiểm đến vậy? Và nay phải làm gì để cứu nước trong cơn hoạn nạn, trong cảnh trầm luân không lối thoát này?

Đây có thể là cuộc thách thức và cuộc khiêu khích cuối cùng của một chế độ toàn trị Cộng sản trơ trọi lạc lõng giữa thế giới dân chủ hùng mạnh và phát triển, một thái độ thách thức và khiêu khích láo xược đối với dân tộc, với lịch sử kiên cường của dân tộc Việt Nam, với tổ tiên và các thế hệ con cháu chúng ta, không một ai là người Việt Nam chân chính có thể bỏ qua được.

* Blog của nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nguồn: Theo VOA Tiếng Việt

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

:BUI TIN :‘Cướp

‘Cướp’
Bùi Tín
babui_24082015.jpg
Tôi nói lồng bào nghe rõ không?. Tranh babui.

Ngày 19 tháng 8 năm 1945 được Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) gọi là ngày Cách mạng tháng Tám, còn là ngày Tổng Khởi nghĩa, cũng là “Ngày cướp chính quyền về tay nhân dân”.
Trong các văn kiện chính trị từ đó đến nay, chữ “cướp chính quyền” được lặp đi lặp lại rất nhiều lần, trong sách vở, báo chí, qua lời Hồ Chí Minh, qua các bài viết của Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp… còn lưu giữ, không sao kể hết .
Tại sao lại dùng chữ “cướp”?
Đoàn người biểu tình ngày 19 tháng 8 năm 1945 trước cửa Bắc Bộ phủ, Hà Nội.
Đoàn người biểu tình ngày 19 tháng 8 năm 1945 trước cửa Bắc Bộ phủ, Hà Nội.
Theo định nghĩa của từ điển, chữ “cướp” có hàm ý xấu. “Cướp là lấy, tước đoạt của cải của người khác, không phải của mình”. Người ta thường nói “kẻ cướp”, “bọn cướp”, “lũ cướp”, “đồ ăn cướp”… “Ăn cắp” và “ăn cướp” thông thường có cùng nghĩa, nhưng ăn cướp chỉ ra hành động hung dữ, bạo lực, phạm pháp cao hơn, mang tính chất lên án, khinh bỉ hơn.
Có lẽ chính vì vậy mà những năm gần đây , từ “cướp chính quyền” không còn được dùng nhiều, phổ biến như trước.
Tuy vậy lúc này cũng cần đặt vấn đề nghiên cứu sâu thêm sự kiện lịch sử này để gọi cho đúng tên. Tổng Khởi nghĩa hay Cách mạng tháng Tám, hay Cướp Chính Quyền?
Gọi sao cho đúng, cho chinh xác?
Gọi là cách mạng trước hết là không chính xác. Cách mạng là một cuộc thay đổi chế độ trong đấu tranh quyết liệt, thường có bạo lực chống đối, giằng co nhau, có đổ máu,, như cách mạng ở Pháp, ở Hoa Kỳ mà ông Hồ Chí Minh đã dẫn ra trong bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 2/9/1945.
Biến cố gọi là Cách mạng tháng Tám 1945 ở Việt Nam hoàn toàn không đổ máu, không có đấu tranh giằng co bằng bạo lực quyết liệt. Chính quyền thực dân Pháp đã bị phát xít Nhật lật đổ ngày 9/3/1945 trong một cuộc đảo chính nhẹ nhàng. Trước đó cả Đông Dương thuộc Pháp đã đầu hàng phát xít Đức, Việt Nam trở thành thuộc địa của nước Pháp thua trận đã đầu hàng phát xít, cho nên bị khối Đồng minh xếp vào loại bị quân Đồng minh là quân đội Anh và quân đội Trung Hoa Dân quốc vào chiếm đóng để giải giáp quân đội Nhật đã đầu hàng Đồng minh. Quân đội Trung Hoa vào miền Bắc, quân Anh vào miền Nam.
Việt Nam trở thành đất trống về quyền lực cai trị, chính phủ Trần Trọng Kim vừa thành lập được 6 tháng còn non yếu, tuy về danh nghĩa đã giành được nền độc lập từ tay phát xít Nhật đã buông súng đầu hàng Đồng minh. Do sức ép của quần chúng xuống đường theo lời hiệu triệu của Mặt trận Việt Minh do đảng CS Đông Dương tổ chức ra, Vua Bảo Đại thoái vị nhanh chóng, bày tỏ niềm vui “từ bỏ ngai vàng để trở thành một công dân tự do”.
Ngay%2Bcuop%2Bnuoc%2B2-9.jpg
Sau 70 năm, nhìn lại không thể gọi biến cố đó là Cách mạng tháng Tám. Gọi vậy là “ngoa ngôn”, là “đại ngôn”, vì “cách mạng” là phải thay đổi hẳn chế độ cai trị, đổi mới hoàn toàn bản chất chế độ, đem lại dân chủ, tự do cho mọi công dân, quyền tự do bình đẳng trong kinh doanh, cốt lõi là tự do ngon luận, tự do báo chí.
Điều mỉa mai khổng lồ là sau 70 năm cai trị, Đảng CSVN đã nói không biết bao nhiêu lần về cách mạng, về đổi mới, đổi mới tư duy, đổi mới mô hình kinh tế, chính trị, về cải tiến, về thay đổi … nhưng trong cuộc sống thực tế, chế độ hiện nay kém xa thời phong kiến về sở hữu tư nhân về ruộng đất, kém xa thời thực dân về hàng loạt lĩnh vực như tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tôn giáo, về nền tư pháp độc lập, về vị trí hệ trọng trong xã hội của các nhà báo độc lập và các luật sư độc lập trong việc thực hiện chế độ pháp quyền nghiêm minh.
Biết bao chuyện “thay mà không đổi”, “đổi mới hoá ra đổi cũ”, “cải tiến hoá ra cải lùi”, càng hô hào tiến lên đất nước càng lạc hậu thêm.
Càng đi lên chủ nghĩa xã hội lại càng lún sâu trong bùn lầy của chủ nghĩa tư bản hoang dã, rừng rú, thành chế độ Mafia đỏ quái gở vô luật pháp, vô đạo đức, vô nhân tính.
Nhân bàn về những từ “Cách mạng”, “cướp Chính quyền”, nếu suy cho rộng, nghĩ cho sâu, nói rõ sự thật đầy đủ, không sợ mất lòng ai, như nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An dám nói thẳng băng rằng “Bộ Chính trị hiện nay là một kiểu Vua tập thể”, đội lốt dân chủ do dân, vì dân.
Cần nói rõ, nói thật, nói cho đúng thì 70 năm về trước, lãnh đạo Đảng CSVN đã khôn khéo cướp công của nhân dân, lợi dụng lòng yêu nước, khát khao độc lập của toàn dân để thỏa mãn tham vọng quyền lực CS vô hạn của mình, từ đó cướp luôn cuộc sống tự do về mọi mặt của nhân dân, từ tự do chính trị, tự do kinh tế, tự do tôn giáo, tự do kinh doanh, tự do đi lại, xuất nhập cảnh của nhân dân, suốt trong 70 năm dài đã qua. Một chế độ tệ hại hơn thời phong kiến, thực dân về mọi mặt.
Đại hội XII là dịp tốt nhất để Đảng CSVN nhận ra sự thật, lỗi lầm kinh khủng ấy, trả lại cho toàn dân, toàn xã hội quyền tự do chính trị, tự do bầu cử, tự do kinh doanh, tự do biểu tình và lập hội.
Không dám làm như thế, lānh đạo CSVN hiện nguyên hình là một lũ cướp ngày, một băng đảng Mafia đỏ bất lương vô đạo, cô lập giữa thế giới văn minh, sẽ bị sự phần nộ xung thiên của nhân dân ta quét sạch, như nhân dân Đông Đức, Ba Lan, Tiệp, Bulgaria, Tunisia, Ai Cập, Ukraine… đã thực hiện trong các cuộc cách mạng đổi đời, giành lại quyền sống tự do về mọi mặt trong độc lập dân tộc và trong quyền sống làm Người.

__.fpc.pl?ywarid=515FB27823A7407E&a=10001310322279&js=no&resp=img

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Tại sao Hoa Kỳ lại dung dưỡng CS Hà Nội?

Posted on July 15, 2015 by haiz00

My.jpg

Việt Nam đang bị các chuyên gia kinh tế liệt vào một trong những quốc gia có có nguy cơ bất ổn về tài chánh cao nhất trong vùng Đông Nam Á dưới sự điều khiển kinh tế theo định huớng Xã hội Chủ nghĩa của Cộng Sản Hà Nội với lý do là nợ nước ngoài tăng đến mức chống mặt gần qua ngưỡng cửa 60 ngàn triệu Mỹ kim (tức 60 tỷ) dựa trên thông tin mà ngân hàng Phát Triển Á Châu-Asian Development Bank (ADB) loan báo tính tới đầu năm 2012 trong biểu đồ 1:

Screen Shot 2015-06-27 at 8.33.42 PM
Nợ nước ngoài mà Cộng Sản Hà Nội đem về cho Việt Nam không thôi đã chiếm mất trên 43% tổng sản phẩm quốc dân và nếu cộng toàn bộ nợ nần mà Cộng Sản Hà Nội đem về cho dân tộc thì (tổng số) nợ công lên đến 90.2 tỷ Mỹ kim khiến người dân Việt Nam, với mức thu nhập bình quân Việt Nam 1960 Mỹ kim/năm, phải mắc nợ trên 900 Mỹ kim/ mổi người.
Các tập đoàn kinh tế quốc doanh, các ngân hàng quốc doanh do Cộng Sản Hà Nội chủ đạo liên tiếp làm sự thặng dư kinh tế của quốc dân bị thất thoát khinh khiếp không thể cứu vãn và đẩy Việt Nam lún sâu trong nợ nần bế tắt.

I. Nợ nần từ các tập đòan kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước:

Các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước thành lập theo quan điểm cái gọi là “kinh tế định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa” làm cho Việt Nam lún sâu trong nợ nần và mọi thặng dư kinh tế của quốc dân bị tiêu hao thất thoát trầm trọng không thể cứu vãn. Kinh tế Nhà Nước đã thành công đem về cho Việt Nam trên 44 tỷ Mỹ kim tiền nợ vào năm 2012.

Tập đoàn kinh tế Nhà Nước chuyên đóng tàu Vinashine đã khiến cho Việt Nam mắc một khoảng nợ quá lớn hết sức lãng phí lên đến 4.4 tỷ Mỹ kim và 600 triệu Mỹ kim tiền nợ với tiền lời cao do mượn từ các tổ chức tài chánh tư nhân, cũng như bán trái phiếu (bond) do Cộng Sản Hà Nội đảm bảo hứa sẽ trả nợ.Trong 600 triệu Mỹ kim tiền nợ này, đã có 200 triệu Mỹ kim bị trể hạn.

Tập đoàn điện lực EVN bị các hãng thông tấn báo động với mức nợ tăng không kiểm soát vượt qua ngưỡng cửa 75% trên tổng số tài sản chưa kể làm quốc khố lỗ thêm gần 1.2 tỷ Mỹ kim do vung tiền thoải mái vào thị trường chứng khoán và địa ốc hoàn toàn không có dính dáng gì đến chức năng của ngành điện lực.

Xin có bảng thông kê chi tiết về nợ và lợi nhuận từ các tập đoàn kinh tế, công ty “quốc doanh” như sau:

Nguồn: Tổng hợp từ Bộ Tài chính Hà Nội, từ các hãng thông tấn báo chí trong và ngoài nước.

Như vậy, nợ gây ra do các tập đoàn kinh tế Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa mà Cộng Sản Hà Nội rêu rao đeo đuổi lên đến 44 tỷ Mỹ kim là ít nhất trong tổng số nợ công 53.649 tỷ Mỹ kim vào năm 2012 như biểu đồ 1 trình bày. Không có món nợ gây ra từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” nhà nước, tổng số nợ công của Việt Nam giảm xuống dưới 10 tỷ Mỹ kim ( 53.649 tỷ Mỹ kim – 44 tỷ Mỹ kim = 9.649 tỷ Mỹ kim) !

Bảng thống kê trên đã cố bỏ qua những chi phí lỗ lã do đầu tư sai ngành, hay do lãng phí lên đến cả ngàn tỷ đồng của các tập đoàn kinh tế “quốc doanh”. Mặc dù vậy, sự thật vẫn phơi bày rất đau lòng là toàn bộ nền kinh tế Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa đem về cho dân tộc Việt Nam trên 44 tỷ Mỹ kim tiền nợ và thu về lợi nhuận ròng trước khi bị đánh thuế chỉ là 7.69 tỷ Mỹ kim mà thôi!

Lợi nhận ròng 7.69 tỷ Mỹ kim này từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa thua xa cả số tiền ngoại tệ ròng, không tốn công sức tài nguyên gì cả mà có do mấy triệu Việt Kiều Cờ Vàng công dân Việt Nam Cộng Hòa đang sống lưu vong khắp nơi, nhiều nhất là từ Mỹ gởi về, mà mổi năm tổng trị giá tiền, hàng, vàng có thể lên đến từ 8.5 tỷ Mỹ kim cho đến 15.5 tỷ Mỹ kim.

Chỉ đứng thuần túy về mặt mặt kinh tế mà phân tích, ngoại tệ có được từ Việt kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa nâng cao khả năng tích lũy cho sự thịnh vượng của nền kinh tế quốc dân nhanh & mạnh hơn là chính toàn bộ hệ thống các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” do Nhà Nước Cộng sản Hà Nội điều hành!

Đơn giản là vì để có 8.5- 15.5 tỷ Mỹ kim từ Việt Kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa gởi về, đất nước Việt Nam không cần phải mắc nợ 44 tỷ Mỹ kim cũng như tốn hao tài nguyên cho sản xuất. Chỉ 1% tiền lời/ năm thôi là dân mình phải tốn thêm 440 triệu Mỹ kim mỗi năm cho tiền lời trên tổng số 44 tỷ Mỹ kim nợ trật búa lãng phí tiêu hao của các tập đoàn quốc doanh “chỉ biết còn Đảng còn tiền” này đem lại.

Hệ thống các tập đoàn kinh tế quốc doanh vẫn còn đang tồn tại và Việt Nam vẫn tiếp tục bị các tập đoàn này gậm nhấm công quỹ, thất thoát lãng phí kinh khiếp và làm ăn thiếu hiệu quả không giúp ích được gì cho canh tân nền an sinh xã hội, trong đó có tài trợ dồi dào tài chánh cho người nghèo về nhà ở, giáo dục thực phẩm, y tế, tài trợ tài chánh phụ nữ đông con nhằm xóa bỏ tỷ lệ nghèo của Việt Nam vẩn còn trên 10% và khoảng cách giàu nghèo vẫn ngày một xa khiến xã hội đầy bất công và bất mãn.

Có bao giờ Cộng Sản Hà Nội tự hỏi Đảng đem nợ khủng về cho đất nước, số nợ này ai sẽ là người trả?

(Chẳng lẽ…Công dân Việt Nam Cộng Hòa lưu vong ở Hoa Kỳ gởi tiền về trả?!)

II. Nợ xấu ngân hàng của Việt Nam:
Screen Shot 2015-06-28 at 1.40.50 PM
Nợ xấu là những món nợ đã bị quá hạn, con nợ không thể chi trả hoặc những món nợ cho mượn không đúng quy định thủ tục tài chánh do bởi tình trạng quản lý tham nhũng hoặc thiếu xót

Nguy cơ bất ổn về tài chánh Việt Nam lại càng lớn hơn với tình trạng hàng loạt các ngân hàng “quốc doanh” Nhà Nước đang bị lún sâu trong thất thoát tài sản vì nợ xấu với một tỷ lệ cao khoảng 4.67 % do Cộng Sản Hà Nội thừa nhận và con số thực tế cao hơn nhiều bởi các chuyên gia kinh tế nhân định .

Hãng thông tấn của Anh là BBC, vào ngày 16 tháng Bảy năm 2012 với tựa đề ‘Cảnh giác trước thống kê nhà nước’ , phỏng vấn chuyên gia kinh tế, trưởng nhóm phân tích rủi ro đầu tư châu Á tại Bỉ, ông Raphael Cecchni, có khẳng định rằng, xin trích nguyên văn:

” Trước đến giờ chúng tôi đều hết sức cảnh giác với các thông số kinh tế tài chính mà Việt Nam đưa ra, dù là từ nguồn chính thống hay không. Các con số thống kê từ hệ thống ngân hàng lẫn các doanh nghiệp lâu nay đều thiếu minh bạch và không có độ tin cậy cao.”

Nếu thực sự ông Cechni khẳng định như thế thì hóa ra , ông ấy còn khôn hơn dân Việt ta , đến giờ này vẫn còn không ít người tin những gì cộng sản Hà Nội tuyên bố , tuyên truyền hay thông báo.

Trong cuộc phóng vấn này, ông Cechni còn khẳng định:

“Sự gia tăng đối với con số nợ xấu đang ngày càng làm lộ rõ những điểm yếu trong hệ thống của Việt Nam và sẽ làm ảnh hưởng đến niềm tin vốn đã bị xói mòn vào nền kinh tế Việt Nam”

Nợ xấu của các ngân hàng quốc doanh Việt Nam, cũng theo BBC trong bài phỏng vấn, khẳng định con số cụ thể đã lên 9.69 tỷ Mỹ kim, chiếm 8,96 % tổng số nợ mà các ngân hàng quốc doanh tại Việt Nam vung tay đem tiền quốc dân cho vay. Nghĩ theo một cách bình dân, thì một ngân khoản gần 9.69 tỷ Mỹ kim của quốc dân bị trôi sông thất thoát mất tiêu không đòi được.

Một nền kinh tế nhỏ bé như Việt Nam, với giá trị tổng sản lượng quốc dân chỉ đến 171 tỷ Mỹ kim vào năm 2013 mà ngân hàng “quốc doanh” lấy tiền quốc khố vun tay cho vay nợ xấu, làm mất 9.69 tỷ Mỹ kim, tức là khoảng 5.67% giá trị tống sản phẩm quốc dân thì nền kinh tế không bị xói mòn mới là chuyện lạ.

Cũng xin lưu ý là hệ thống ngân hàng quốc doanh vẫn còn nguyên đó, nghĩa là ngân khố quốc dân được Cộng Sản Hà Nội bơm vào các ngân hàng này, chưa kể tiền gởi của người dân nhẹ dạ, sẽ tiếp tục bị thất thoát dài dài!

Trong lúc Hải quân không có tiền mua tàu mà tuần tiểu ven biển giúp dân đánh đuổi tàu Trung Quốc đi để khỏi bị húc chìm, đành phải muối mặt phải ngửa tay nhận 18 triệu Mỹ kim của do bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho tặng trong năm 2015, thì hệ thống ngân hàng quốc doanh làm thất thoát nợ xấu lên 9.69 tỷ Mỹ kim như thế, với số tiền này, tân trang hải quân thì hay biết mấy!

III. Chủ nợ thật sự của Việt Nam là ai?

Screen Shot 2015-06-27 at 8.53.57 PM

1. Số nợ của Việt Nam đối với Pháp (3.9% -2.092 tỷ Mỹ kim) : Việt Nam nợ Pháp gia tăng đáng kể trong thời gian gần đây, lên đến 3.8% tổng số nợ nước ngoài do những công trình đầu tư xây dựng gần như là không bỏ vốn thiếu nợ lên đến trên 75% cho mỗi công trình, thí dụ như công trình xây máy điện Phú Mỹ II, xây phi trường Long Thành và kể cả nhà máy lọc dầu quá tốn kém do chon địa điểm sai lầm quá xa nơi khai thác dầu, đó là nhà máy lọc dầu Dung Quất.

2. Số nợ của Việt Nam đối với Trung Quốc ( 2.8% -1.502 tỷ Mỹ kim) : Việt Nam hoàn toàn bị dính bẩy khi Cộng Sản Hà Nội chọn các nhà thầu Trung Quốc cho các dự án xây dựng với giá rẽ. Ngoài việc các nhà thầu Trung Quốc có chất lượng thi công kém, họ luôn tìm cách trể nảy tiến độ thi công và đổ lỗi cho phía Việt Nam để đòi tăng thêm kinh phí nhưng lại sẳn sàng ứng trước số kinh phí phụ trội này miễn là Việt Nam đồng ý mắc nợ họ với tiền lời cao.

Thí dụ như công trình xây dựng đường sắt cao tốc Cát Linh- Hà Đông, tổng số vốn lên đến 522 triệu Mỹ kim do Trung Quốc đấu thầu xây dựng với 80% số vốn là mượn nợ Trung Quốc- 419 triệu Mỹ kim. Thời gian xây dựng sẽ là từ tháng Tám năm 2008 đến tháng 11 năm 2013. Thế nhưng công trình này mãi đến năm 2015 thì mới hoàn thành buộc phía Việt Nam bấm bụng âm thầm chịu lỗ thêm 339 triệu Mỹ kim, làm tổng số vốn đầu tư tăng vọt lên đến 891 triệu Mỹ kim. Riêng dự án thi công tuyến đường cao tốc Hà Nội- Hải Phòng, vì chọn Trung Quốc làm nhà đấu thầu công trình, Việt Nam đã phải mượn Trung Quốc 570 triệu Mỹ kim trên tổng số 1.25 tỷ Mỹ kim vốn cần có cho dự án.

Trong lúc Trung Quốc đang chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa, chiếm một phần Trường Sa, lại thuờng xuyên gây hấn húc tàu cá người dân Việt, cắt cáp tàu Bình Minh, xây đảo nhân tạo mà Cộng Sản Hà Nội cứ vác mặt mượn nợ Trung Quốc kiểu này, không còn gì là thể thống mặt mũi quốc gia.

3. Chủ nợ thật sự của Việt Nam:

Chỉ cần nhìn vào danh sách các chủ nợ trình bày ở bảng thống kê trên cũng cũng đủ thấy toàn bộ nền kinh tế Việt Nam hiện nay được hà hơi tiếp sức hoàn toàn bởi Hoa Kỳ một cách gián tiếp, trực tiếp :

a. Nhật Bản là một đồng minh vô cùng thân cận của Hoa Kỳ tại châu Á Thái Bình Dương và chỉ hà hơi tiếp sức cho Cộng Sản Hà Nội mượn nợ nhiều nhất để phát triển kinh tế trong khuôn khổ sách lược quay trở lại Đông Nam Á của Hoa Kỳ, tức là trong trường hợp Việt Nam bị vỡ nợ, Hoa Kỳ vẫn hoàn vốn lại cho Nhật bất kể Nhật có đòi hay không. Không có Hoa Kỳ âm thầm gật đầu đồng ý bên trong, Nhật Bản vĩnh viễn không bao giờ rộng rãi tiếp viện kinh tế Việt Nam, quá èo uột khi theo Xã Hội Chủ Nghĩa ngu dốt. Nếu nhìn cực đoan theo kiểu ban Tuyên Giáo của Đảng thì Nhật Bản cũng chỉ là “tay sai bù nhìn cho Đế Quốc Mỹ mà thôi.” Hoa Kỳ không đồng ý thì Nhật cũng không cho Cộng sản Việt Nam vay đâu.

b. Cả World Bank (WB,) Asian Development Bank (ADB) điều là hai tổ chức do Hoa Kỳ sáng lập, riêng Chủ Tịch Điểu Hành WB phải do Tổng Thống Hoa Kỳ bổ nhiệm! Cộng Sản Hà Nội kế thừa vị trí thành viên sáng lập ADB của Việt Nam Cộng Hòa sau khi có được sự bình thuờng hóa quan hệ với Hoa Kỳ năm 1994. Nay thì anh chàng thành viên sáng lập Việt Nam mượn nợ như ADB như chúa chổm làm mất cả mặt mủi của quốc gia.

Như vậy là cả ba chủ nợ Nhật Bản, WB và ADB hợp lại chiếm 78.8 % tổng số nợ nước ngoài của Việt Nam (khoảng 42.276 tỷ Mỹ kim.)

Cho nên có thể nói Hoa Kỳ mới thật sự là chủ nợ lớn nhất của Việt Nam, đó là chưa kể món tiền cho không biếu không từ Việt Kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa sống ở Hoa Kỳ, hàng năm gởi cả chục tỷ Mỹ kim về Việt Nam, dù giảm dù tăng vẩn hơn tổng số lợi nhuận ròng từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” nợ nần kinh khiếp của Cộng Sản Hà Nội.

Nếu thực sự là như vậy, thì tại sao Hoa Kỳ lại tiếp tục dung dưỡng Cộng Sản Hà Nội lún sâu trong nợ nần bấy lâu nay?

© Tú Hoa

© Đàn Chim Việt

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận