Đảng thừa nhận đánh Mỹ là đánh cho TQ

 

xin bấm vào đây để tải xuống : cuốn sách ” SỰ THẬT VỀ MỐI QUAN HỆ VIỆT TRUNG TRONG 30 NĂM QUA ” – nxb SỰ THẬT, Hà Nội

Posted in Uncategorized | 5 phản hồi

Tại sao Hoa Kỳ lại dung dưỡng CS Hà Nội?

Posted on July 15, 2015 by haiz00

My.jpg

Việt Nam đang bị các chuyên gia kinh tế liệt vào một trong những quốc gia có có nguy cơ bất ổn về tài chánh cao nhất trong vùng Đông Nam Á dưới sự điều khiển kinh tế theo định huớng Xã hội Chủ nghĩa của Cộng Sản Hà Nội với lý do là nợ nước ngoài tăng đến mức chống mặt gần qua ngưỡng cửa 60 ngàn triệu Mỹ kim (tức 60 tỷ) dựa trên thông tin mà ngân hàng Phát Triển Á Châu-Asian Development Bank (ADB) loan báo tính tới đầu năm 2012 trong biểu đồ 1:

Screen Shot 2015-06-27 at 8.33.42 PM
Nợ nước ngoài mà Cộng Sản Hà Nội đem về cho Việt Nam không thôi đã chiếm mất trên 43% tổng sản phẩm quốc dân và nếu cộng toàn bộ nợ nần mà Cộng Sản Hà Nội đem về cho dân tộc thì (tổng số) nợ công lên đến 90.2 tỷ Mỹ kim khiến người dân Việt Nam, với mức thu nhập bình quân Việt Nam 1960 Mỹ kim/năm, phải mắc nợ trên 900 Mỹ kim/ mổi người.
Các tập đoàn kinh tế quốc doanh, các ngân hàng quốc doanh do Cộng Sản Hà Nội chủ đạo liên tiếp làm sự thặng dư kinh tế của quốc dân bị thất thoát khinh khiếp không thể cứu vãn và đẩy Việt Nam lún sâu trong nợ nần bế tắt.

I. Nợ nần từ các tập đòan kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước:

Các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước thành lập theo quan điểm cái gọi là “kinh tế định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa” làm cho Việt Nam lún sâu trong nợ nần và mọi thặng dư kinh tế của quốc dân bị tiêu hao thất thoát trầm trọng không thể cứu vãn. Kinh tế Nhà Nước đã thành công đem về cho Việt Nam trên 44 tỷ Mỹ kim tiền nợ vào năm 2012.

Tập đoàn kinh tế Nhà Nước chuyên đóng tàu Vinashine đã khiến cho Việt Nam mắc một khoảng nợ quá lớn hết sức lãng phí lên đến 4.4 tỷ Mỹ kim và 600 triệu Mỹ kim tiền nợ với tiền lời cao do mượn từ các tổ chức tài chánh tư nhân, cũng như bán trái phiếu (bond) do Cộng Sản Hà Nội đảm bảo hứa sẽ trả nợ.Trong 600 triệu Mỹ kim tiền nợ này, đã có 200 triệu Mỹ kim bị trể hạn.

Tập đoàn điện lực EVN bị các hãng thông tấn báo động với mức nợ tăng không kiểm soát vượt qua ngưỡng cửa 75% trên tổng số tài sản chưa kể làm quốc khố lỗ thêm gần 1.2 tỷ Mỹ kim do vung tiền thoải mái vào thị trường chứng khoán và địa ốc hoàn toàn không có dính dáng gì đến chức năng của ngành điện lực.

Xin có bảng thông kê chi tiết về nợ và lợi nhuận từ các tập đoàn kinh tế, công ty “quốc doanh” như sau:

Nguồn: Tổng hợp từ Bộ Tài chính Hà Nội, từ các hãng thông tấn báo chí trong và ngoài nước.

Như vậy, nợ gây ra do các tập đoàn kinh tế Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa mà Cộng Sản Hà Nội rêu rao đeo đuổi lên đến 44 tỷ Mỹ kim là ít nhất trong tổng số nợ công 53.649 tỷ Mỹ kim vào năm 2012 như biểu đồ 1 trình bày. Không có món nợ gây ra từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” nhà nước, tổng số nợ công của Việt Nam giảm xuống dưới 10 tỷ Mỹ kim ( 53.649 tỷ Mỹ kim – 44 tỷ Mỹ kim = 9.649 tỷ Mỹ kim) !

Bảng thống kê trên đã cố bỏ qua những chi phí lỗ lã do đầu tư sai ngành, hay do lãng phí lên đến cả ngàn tỷ đồng của các tập đoàn kinh tế “quốc doanh”. Mặc dù vậy, sự thật vẫn phơi bày rất đau lòng là toàn bộ nền kinh tế Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa đem về cho dân tộc Việt Nam trên 44 tỷ Mỹ kim tiền nợ và thu về lợi nhuận ròng trước khi bị đánh thuế chỉ là 7.69 tỷ Mỹ kim mà thôi!

Lợi nhận ròng 7.69 tỷ Mỹ kim này từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” Nhà Nước theo định huớng Xã Hội Chủ Nghĩa thua xa cả số tiền ngoại tệ ròng, không tốn công sức tài nguyên gì cả mà có do mấy triệu Việt Kiều Cờ Vàng công dân Việt Nam Cộng Hòa đang sống lưu vong khắp nơi, nhiều nhất là từ Mỹ gởi về, mà mổi năm tổng trị giá tiền, hàng, vàng có thể lên đến từ 8.5 tỷ Mỹ kim cho đến 15.5 tỷ Mỹ kim.

Chỉ đứng thuần túy về mặt mặt kinh tế mà phân tích, ngoại tệ có được từ Việt kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa nâng cao khả năng tích lũy cho sự thịnh vượng của nền kinh tế quốc dân nhanh & mạnh hơn là chính toàn bộ hệ thống các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” do Nhà Nước Cộng sản Hà Nội điều hành!

Đơn giản là vì để có 8.5- 15.5 tỷ Mỹ kim từ Việt Kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa gởi về, đất nước Việt Nam không cần phải mắc nợ 44 tỷ Mỹ kim cũng như tốn hao tài nguyên cho sản xuất. Chỉ 1% tiền lời/ năm thôi là dân mình phải tốn thêm 440 triệu Mỹ kim mỗi năm cho tiền lời trên tổng số 44 tỷ Mỹ kim nợ trật búa lãng phí tiêu hao của các tập đoàn quốc doanh “chỉ biết còn Đảng còn tiền” này đem lại.

Hệ thống các tập đoàn kinh tế quốc doanh vẫn còn đang tồn tại và Việt Nam vẫn tiếp tục bị các tập đoàn này gậm nhấm công quỹ, thất thoát lãng phí kinh khiếp và làm ăn thiếu hiệu quả không giúp ích được gì cho canh tân nền an sinh xã hội, trong đó có tài trợ dồi dào tài chánh cho người nghèo về nhà ở, giáo dục thực phẩm, y tế, tài trợ tài chánh phụ nữ đông con nhằm xóa bỏ tỷ lệ nghèo của Việt Nam vẩn còn trên 10% và khoảng cách giàu nghèo vẫn ngày một xa khiến xã hội đầy bất công và bất mãn.

Có bao giờ Cộng Sản Hà Nội tự hỏi Đảng đem nợ khủng về cho đất nước, số nợ này ai sẽ là người trả?

(Chẳng lẽ…Công dân Việt Nam Cộng Hòa lưu vong ở Hoa Kỳ gởi tiền về trả?!)

II. Nợ xấu ngân hàng của Việt Nam:
Screen Shot 2015-06-28 at 1.40.50 PM
Nợ xấu là những món nợ đã bị quá hạn, con nợ không thể chi trả hoặc những món nợ cho mượn không đúng quy định thủ tục tài chánh do bởi tình trạng quản lý tham nhũng hoặc thiếu xót

Nguy cơ bất ổn về tài chánh Việt Nam lại càng lớn hơn với tình trạng hàng loạt các ngân hàng “quốc doanh” Nhà Nước đang bị lún sâu trong thất thoát tài sản vì nợ xấu với một tỷ lệ cao khoảng 4.67 % do Cộng Sản Hà Nội thừa nhận và con số thực tế cao hơn nhiều bởi các chuyên gia kinh tế nhân định .

Hãng thông tấn của Anh là BBC, vào ngày 16 tháng Bảy năm 2012 với tựa đề ‘Cảnh giác trước thống kê nhà nước’ , phỏng vấn chuyên gia kinh tế, trưởng nhóm phân tích rủi ro đầu tư châu Á tại Bỉ, ông Raphael Cecchni, có khẳng định rằng, xin trích nguyên văn:

” Trước đến giờ chúng tôi đều hết sức cảnh giác với các thông số kinh tế tài chính mà Việt Nam đưa ra, dù là từ nguồn chính thống hay không. Các con số thống kê từ hệ thống ngân hàng lẫn các doanh nghiệp lâu nay đều thiếu minh bạch và không có độ tin cậy cao.”

Nếu thực sự ông Cechni khẳng định như thế thì hóa ra , ông ấy còn khôn hơn dân Việt ta , đến giờ này vẫn còn không ít người tin những gì cộng sản Hà Nội tuyên bố , tuyên truyền hay thông báo.

Trong cuộc phóng vấn này, ông Cechni còn khẳng định:

“Sự gia tăng đối với con số nợ xấu đang ngày càng làm lộ rõ những điểm yếu trong hệ thống của Việt Nam và sẽ làm ảnh hưởng đến niềm tin vốn đã bị xói mòn vào nền kinh tế Việt Nam”

Nợ xấu của các ngân hàng quốc doanh Việt Nam, cũng theo BBC trong bài phỏng vấn, khẳng định con số cụ thể đã lên 9.69 tỷ Mỹ kim, chiếm 8,96 % tổng số nợ mà các ngân hàng quốc doanh tại Việt Nam vung tay đem tiền quốc dân cho vay. Nghĩ theo một cách bình dân, thì một ngân khoản gần 9.69 tỷ Mỹ kim của quốc dân bị trôi sông thất thoát mất tiêu không đòi được.

Một nền kinh tế nhỏ bé như Việt Nam, với giá trị tổng sản lượng quốc dân chỉ đến 171 tỷ Mỹ kim vào năm 2013 mà ngân hàng “quốc doanh” lấy tiền quốc khố vun tay cho vay nợ xấu, làm mất 9.69 tỷ Mỹ kim, tức là khoảng 5.67% giá trị tống sản phẩm quốc dân thì nền kinh tế không bị xói mòn mới là chuyện lạ.

Cũng xin lưu ý là hệ thống ngân hàng quốc doanh vẫn còn nguyên đó, nghĩa là ngân khố quốc dân được Cộng Sản Hà Nội bơm vào các ngân hàng này, chưa kể tiền gởi của người dân nhẹ dạ, sẽ tiếp tục bị thất thoát dài dài!

Trong lúc Hải quân không có tiền mua tàu mà tuần tiểu ven biển giúp dân đánh đuổi tàu Trung Quốc đi để khỏi bị húc chìm, đành phải muối mặt phải ngửa tay nhận 18 triệu Mỹ kim của do bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho tặng trong năm 2015, thì hệ thống ngân hàng quốc doanh làm thất thoát nợ xấu lên 9.69 tỷ Mỹ kim như thế, với số tiền này, tân trang hải quân thì hay biết mấy!

III. Chủ nợ thật sự của Việt Nam là ai?

Screen Shot 2015-06-27 at 8.53.57 PM

1. Số nợ của Việt Nam đối với Pháp (3.9% -2.092 tỷ Mỹ kim) : Việt Nam nợ Pháp gia tăng đáng kể trong thời gian gần đây, lên đến 3.8% tổng số nợ nước ngoài do những công trình đầu tư xây dựng gần như là không bỏ vốn thiếu nợ lên đến trên 75% cho mỗi công trình, thí dụ như công trình xây máy điện Phú Mỹ II, xây phi trường Long Thành và kể cả nhà máy lọc dầu quá tốn kém do chon địa điểm sai lầm quá xa nơi khai thác dầu, đó là nhà máy lọc dầu Dung Quất.

2. Số nợ của Việt Nam đối với Trung Quốc ( 2.8% -1.502 tỷ Mỹ kim) : Việt Nam hoàn toàn bị dính bẩy khi Cộng Sản Hà Nội chọn các nhà thầu Trung Quốc cho các dự án xây dựng với giá rẽ. Ngoài việc các nhà thầu Trung Quốc có chất lượng thi công kém, họ luôn tìm cách trể nảy tiến độ thi công và đổ lỗi cho phía Việt Nam để đòi tăng thêm kinh phí nhưng lại sẳn sàng ứng trước số kinh phí phụ trội này miễn là Việt Nam đồng ý mắc nợ họ với tiền lời cao.

Thí dụ như công trình xây dựng đường sắt cao tốc Cát Linh- Hà Đông, tổng số vốn lên đến 522 triệu Mỹ kim do Trung Quốc đấu thầu xây dựng với 80% số vốn là mượn nợ Trung Quốc- 419 triệu Mỹ kim. Thời gian xây dựng sẽ là từ tháng Tám năm 2008 đến tháng 11 năm 2013. Thế nhưng công trình này mãi đến năm 2015 thì mới hoàn thành buộc phía Việt Nam bấm bụng âm thầm chịu lỗ thêm 339 triệu Mỹ kim, làm tổng số vốn đầu tư tăng vọt lên đến 891 triệu Mỹ kim. Riêng dự án thi công tuyến đường cao tốc Hà Nội- Hải Phòng, vì chọn Trung Quốc làm nhà đấu thầu công trình, Việt Nam đã phải mượn Trung Quốc 570 triệu Mỹ kim trên tổng số 1.25 tỷ Mỹ kim vốn cần có cho dự án.

Trong lúc Trung Quốc đang chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa, chiếm một phần Trường Sa, lại thuờng xuyên gây hấn húc tàu cá người dân Việt, cắt cáp tàu Bình Minh, xây đảo nhân tạo mà Cộng Sản Hà Nội cứ vác mặt mượn nợ Trung Quốc kiểu này, không còn gì là thể thống mặt mũi quốc gia.

3. Chủ nợ thật sự của Việt Nam:

Chỉ cần nhìn vào danh sách các chủ nợ trình bày ở bảng thống kê trên cũng cũng đủ thấy toàn bộ nền kinh tế Việt Nam hiện nay được hà hơi tiếp sức hoàn toàn bởi Hoa Kỳ một cách gián tiếp, trực tiếp :

a. Nhật Bản là một đồng minh vô cùng thân cận của Hoa Kỳ tại châu Á Thái Bình Dương và chỉ hà hơi tiếp sức cho Cộng Sản Hà Nội mượn nợ nhiều nhất để phát triển kinh tế trong khuôn khổ sách lược quay trở lại Đông Nam Á của Hoa Kỳ, tức là trong trường hợp Việt Nam bị vỡ nợ, Hoa Kỳ vẫn hoàn vốn lại cho Nhật bất kể Nhật có đòi hay không. Không có Hoa Kỳ âm thầm gật đầu đồng ý bên trong, Nhật Bản vĩnh viễn không bao giờ rộng rãi tiếp viện kinh tế Việt Nam, quá èo uột khi theo Xã Hội Chủ Nghĩa ngu dốt. Nếu nhìn cực đoan theo kiểu ban Tuyên Giáo của Đảng thì Nhật Bản cũng chỉ là “tay sai bù nhìn cho Đế Quốc Mỹ mà thôi.” Hoa Kỳ không đồng ý thì Nhật cũng không cho Cộng sản Việt Nam vay đâu.

b. Cả World Bank (WB,) Asian Development Bank (ADB) điều là hai tổ chức do Hoa Kỳ sáng lập, riêng Chủ Tịch Điểu Hành WB phải do Tổng Thống Hoa Kỳ bổ nhiệm! Cộng Sản Hà Nội kế thừa vị trí thành viên sáng lập ADB của Việt Nam Cộng Hòa sau khi có được sự bình thuờng hóa quan hệ với Hoa Kỳ năm 1994. Nay thì anh chàng thành viên sáng lập Việt Nam mượn nợ như ADB như chúa chổm làm mất cả mặt mủi của quốc gia.

Như vậy là cả ba chủ nợ Nhật Bản, WB và ADB hợp lại chiếm 78.8 % tổng số nợ nước ngoài của Việt Nam (khoảng 42.276 tỷ Mỹ kim.)

Cho nên có thể nói Hoa Kỳ mới thật sự là chủ nợ lớn nhất của Việt Nam, đó là chưa kể món tiền cho không biếu không từ Việt Kiều Cờ Vàng Công Dân Việt Nam Cộng Hòa sống ở Hoa Kỳ, hàng năm gởi cả chục tỷ Mỹ kim về Việt Nam, dù giảm dù tăng vẩn hơn tổng số lợi nhuận ròng từ các tập đoàn kinh tế “quốc doanh” nợ nần kinh khiếp của Cộng Sản Hà Nội.

Nếu thực sự là như vậy, thì tại sao Hoa Kỳ lại tiếp tục dung dưỡng Cộng Sản Hà Nội lún sâu trong nợ nần bấy lâu nay?

© Tú Hoa

© Đàn Chim Việt

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Hồ Ngọc Quang – Thư gởi Bộ trưởng Giáo Dục P hạm Vũ Luận

Hồ Ngọc Quang – Thư gởi Bộ trưởng Giáo Dục Phạm Vũ Luận

Bởi Sapphire
21/08/2015

Hồ Ngọc Quang

Theo Fb Hồ Ngọc Quang

pham-vu-luan-3.jpg
Bộ trưởng Bộ giáo dục Phạm Vũ Luận

Kính gửi: Bộ trưởng Bộ giáo dục Phạm Vũ Luận!

Thưa ông!

Từ những năm 70 của thế kỷ trước, tôi đã học Trường Đại học sư phạm Hà Nội 1 – ngôi trường danh giá nhất của ngành giáo dục Việt Nam lúc bấy giờ và tôi đã có 13 năm công tác trong ngành giáo dục. Mặc dầu lâu nay tôi rất bức xúc với những cách làm “ khác người” của Bộ giáo ta và tôi nghĩ nói xấu về ngành là điều không nên. Cho tới hôm nay, khi nghe Bộ trưởng chia sẻ trên báo chí trước tình trạng thí sinh thi đại học năm nay gặp khó khăn trong việc theo dõi thông tin về tuyển sinh, bí quá ông nói càn : “Ngày tôi đi học làm gì có thông tin như bây giờ” thì như giọt nước tràn ly, tôi không thể đừng được nữa và xin mạn phép có đôi lời “ kính thưa” với Bộ trưởng.

Như tôi biết, phàm những đơn vị nào có người lãnh đạo từ cấp xóm đến cấp tỉnh và thậm chí là cấp trung ương mà phát biểu đại ý như thể “thời trước chúng tôi làm gì được như bây giờ” thì chắc chắn người lãnh đạo đó ít được học hành , ít hiểu biết, học không đến nơi đến chốn và đơn vị đó đang “nát như tương”. Đúng vậy, tôi xin đưa ra những dẫn chứng cụ thể để chứng minh điều đó, mà chủ yếu chỉ nói về chủ trương của ông trong 2 năm gần đây thôi. Bởi có quá nhiều cái “lạ đời” ông đưa ra mà tôi có liệt kê cũng không hết và những câu nói khó được mọi người chấp nhận như câu “ học sinh đã học kém thì không bao giờ có đạo đức tốt được” vv.

Năm ngoái tôi rất bất bình và khó chịu khi Bộ giáo dục quy định điểm ưu tiên cho các đối tượng thi đại học là những người hoạt động trước cách mạng tháng 8 và những bà mẹ Việt Nam anh hùng được ưu tiên 2 điểm. Thật nực cười và không thực tế chút nào. Tôi đã có ý kiến phản đối nhưng bộ vẫn cố tình giải thích mình đúng. Thật là vớ vẩn!

Và cũng năm ngoái đây thôi, ông có Thông tư 30 lại càng vớ vẩn hơn nữa. Ông đã tước đi nguồn vui mỗi ngày của hàng triệu con trẻ và lấy đi niềm phấp phỏng, phấn khởi chờ đợi của hàng triệu phụ huynh khi con đi học về.

Cháu bé đi học mong nhanh về để khoe với bố mẹ hôm nay con được điểm 9 hoặc điểm 10. Bố mẹ đi đón con thì câu đầu tiên là hỏi hôm nay con được mấy điểm? Thay vào đó, ông hành hạ các giáo viên tiểu học phải phê nhận xét mỗi ngày đến hàng trăm bài. Thậm chí như giáo viên dạy môn ngoại ngữ hoặc môn hội họa thì con số đó là gấp đôi, gấp 3. Tôi tự hỏi rằng thời gian đâu mà các giáo viên ăn với ngủ nữa? Ông thử làm một hôm xem có được không?…

Và cũng trong năm 2014 ông lại tiếp tục ra Chỉ thị 5105 “ về việc cấm dạy thêm và học thêm”. Bất cứ người nào cũng biết rằng học thêm là một nhu cầu chính đáng, bức thiết của con người. Điều đó được thực hiện ở bất cứ lứa tuổi nào, thời gian nào và ở mọi tầng lớp trong xã hội. Bởi sự học là không ngừng nếu con người không muốn bị tụt hậu. Dạy thêm cũng là một nhu cầu chính đáng như tất cả các nghề làm thêm khác của những người có chuyên môn giỏi. Các bác sỹ, y sỹ mở phòng mạch khám chữa bệnh cho bệnh nhân; các kỹ sư ngoài công việc ở công sở vẫn có thể thiết kế các công trình tại nhà cho những người có nhu cầu miễn làm sao họ hoàn thành nhiệm vụ cơ quan giao là được. Thế mà những lớp học thêm ở nhà dân lại cứ phải hoạt động bí mật như thời chiến tranh du kích ấy ông bộ trưởng ạ. Cô dặn các cháu đi học không được mang cặp? Khi ai hỏi đi đâu thì các cháu phải bảo đi chơi, không được nói đi học – thật đáng thương cho các cháu khi phải nói dối mặc dù ở trường đã dạy nói dối là điều xấu. Thậm chí khi vào học thì phải có người canh chừng ở ngoài như là giám sát tù binh vậy. Vì ông cho thanh tra đi rình mò, dò xét, nếu bắt được thầy cô đang dạy thêm thì sẽ bị kỷ luật nặng. Sao thế hở ông?

Và trong năm nay, ông lại ra một quy định dở hơi là người đứng đầu của một lớp tiểu học không phải là lớp trưởng như hiện nay mà là Chủ tịch hội đồng tự quản gọi tắt là Chủ tịch và các phó chủ tịch, Từ học sinh lớp 1, ông đã mê hoặc các cháu bởi những chức vụ rất oai hùng. Cháu nào giữ chức vụ đó cũng phải bỏ thời gian công sức để lo cái chức chủ tịch cho tốt. Thế nhưng khi thực hiện lại tùy tiện như ngoài chợ vậy. Ai muốn để lớp trưởng thì lớp trưởng, ai muốn để chủ tịch thì chủ tịch. Ôi Bộ trưởng bộ học ơi!!!

Nói đến hệ thống trường lớp tiểu học và trung học cơ sở thì lại cực kỳ lộn xộn. Ở trong một huyện có 3 kiểu trường khác nhau giây bao khó khăn cho đội ngũ quản lý và giáo viên bộ môn:

– Một là 2 xã chung một trường trung học cơ sở và mỗi xã một trường tiểu học riêng

– Hai là một xã có một trường trung học cơ sở và một trường tiểu học

– Ba là một xã có chung một trường trung học cơ sở và tiểu học

Tôi thầm nghĩ: thời đại này rồi mà ông vẫn còn có thể tùy tiện làm việc ngẫu hứng không theo một quy tắc, một cơ sở nào hay sao? Thảo nào ngành giáo dục Việt Nam khi nào cũng như gà mắc tóc. Riêng về chương trình thay sách giáo khoa, đổi mới tuyển sinh đại học,phương pháp đào tạo đại học tôi xin dành cho các giáo sư tiến sỹ luận bàn.

Việc cuối cùng tôi muốn trao đổi rất trách nhiệm với ông là ông làm như thế thì chắc chắn nhiệm kỳ tới không ai để ông làm bộ trưởng nữa đâu. Thế thì ai sẽ thay ông đây? Trong bộ giáo dục thì khó tin lắm, hay là ta đi thuê ngoại binh ở Nhật hay Hàn Quốc về làm bộ trưởng như trong bóng đá được không ông bộ trưởng bộ học nhỉ?

Kiểu gì cũng được miễn là làm sao để ngành giáo dục Việt Nam đừng “ dậm chân tại chỗ”, bởi tôi không muốn nói là “ thụt lùi” như 20 năm nay nữa. Vì nghành giáo dục mà đất Việt với 4 nghìn năm lịch sử oai hùng đang thua em kém chị so với các nước trong khu vực rất nhiều. Liệu có đáng không ông bộ trưởng bộ học?

Kính thư

Hồ Ngọc Quang
Xóm 7 Xã Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An

*****

Nhân đây tôi xin kể lại cho ông nghe câu chuyện của giáo sư Văn Như Cương – một người cùng làng với tôi mà tôi có dịp được nghe . Ở Hà Nội có một trụ sở của một Bộ lớn, rất đàng hoàng và hiện đại nhưng rất tiếc chủ thầu xây dựng trụ sở đó lại là người Trung Quốc. Trong khi thi công, họ đã gài rất nhiều con chíp vào các bức tường, trần nhà và gạch lát. Tức là mọi chuyện họp bàn diễn ra bên trong ngôi nhà đó thì ở Trung Quốc họ nắm rõ tận chân tơ kẽ tóc. Đến bây giờ Bộ đó không dám làm việc nữa, thậm chí đành bỏ không công trình hàng trăm tỷ. Giáo sư Văn Như Cương đề nghị nên giao trụ sở đó cho Bộ giáo dục để rồi những quyết sách, những chỉ thị được Bộ giáo dục bàn bạc, quyết định thì Trung Quốc sẽ “học theo” mà làm cho nó tụt hậu 100 năm cho chết đi.
Câu chuyện thứ hai: nhân dân đề nghị Chính phủ không cho người của Bộ giáo dục đi nước ngoài kể cả tự bỏ tiền ra để đi vì mỗi người sang một nước, học một điều đem về chắp vá lại thành con quái vật. Ví dụ ông Cục trưởng sang nước A thấy tai voi đẹp về đề nghị đắp tai voi, ông Thứ trưởng sang nước B thấy đầu rùa đẹp về đề nghị vắt đầu rùa, ông Bộ trưởng sang nước C thấy đuôi ngựa đẹp quyết định nặn đuôi ngựa… Cuối cùng trở thành con vật dị dạng như ngành giáo dục Việt Nam./.

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Một tiếng kêu nặng lòng xã hội

Đăng Bởi Nguyễn Quang Thân – 16:48 20-08-2015
that nghiep, cu nhan, chet doi
Nội dung tấm bảng xin việc.
mtg-mark.png

“Tôi đã tốt nghiệp Đại học. Tôi đã làm bố. Tôi cần có việc làm để sống, để có tiền mua sữa cho con. Xin hãy tuyển dụng tôi. Email của tôi là…”

Một tấm biển và đứng sau là một người đàn ông. Cả hai đều chườn mặt ra đường. Không phải xin việc mà yêu cầu có việc làm. Quyền được có việc làm cũng như quyền có nhà ở, quyền tự do đi lại v.v. đã được ghi vào Hiến pháp.
Không có việc thì không có tiền để sống, để mua sữa cho con, nghĩa là, chưa thể có đầy đủ quyền làm người và những quyền thiêng liêng khác của con người.
Anh cử nhân này không phải kẻ mang tâm trạng của chàng Hamlet hoài nghi trong câu tự vấn phổ quát nổi danh vẫn chưa có lời giải đáp: “To be or not to be” (tồn tại hay không tồn tại). Câu tự vấn của anh cử nhân thất nghiệp có nghĩa hẹp hơn nhiều: “Ta và con ta sẽ sống hay chết đói”. Anh mong và tin sẽ có câu trả lời tắp lự, có một việc làm, có đồng lương dù ít hay nhiều và có tiền mua sữa cho con.
Như thế, anh ta không như chàng hoàng tử Hamlet hoài nghi kia, loay hoay với mớ triết lý rối bời như canh hẹ mà không dám đưa ra một quyết đoán nào.
Anh ta đã hành động chứ không bơi lội trong bát canh hẹ triết lý: ra đường nói cho bàn dân thiên hạ biết tôi đang thất nghiệp đây! Và anh đòi việc làm với một sự tự tin chắc nịch: hãy tuyển dụng tôi. Tôi phải sống, phải có tiền mua sữa cho con!
Anh ta có quyền ấy không? Có, vì là công dân, anh ta có quyền được lao động, có việc làm. Là một cử nhân có bằng, anh ta có điều kiện cần và đủ để làm việc. Nếu không, anh ta đã không là cử nhân. Còn trong trường hợp bằng giả hay bằng thật mà kiến thức dzỏm là chuyện khác, lỗi không thuộc anh ta.
Chuyện đòi việc làm với hình thức phong phú, độc đáo khác như đeo bảng trước ngực hay hình thức khác vẫn xẩy ra như cơm bữa ở các nước dân chủ văn minh, chẳng ai lấy làm lạ.
Chẳng có chuyện “nhục hay không nhục” ở đây. Chỉ có chuyện “sống hay chết đói” mà thôi.
Cũng chẳng ai có quyền phán xét người thất nghiệp, cho rằng họ dốt hoặc lười. Nạn thất nghiệp là sản phẩm của nền kinh tế và tình trạng bất công xã hội.
Người dốt hay lười ở đâu và bao giờ cũng có. Họ buộc phải nhận đồng lương thấp tương xứng với cái dốt, cái lười ấy. Nhưng không ai có thể tước mất quyền được lao động đã ghi trong Hiến Pháp của họ.
Những ai nói anh chàng cử nhân này “nhục nhã” là không đạt thế thái nhân tình. Anh ta chỉ là một trong 170.000 cử nhân hay kỹ sư đang không có việc làm sau khi tốt nghiệp. Không ai nhận thức được đó là do lỗi của xã hội và chất lượng đào tạo. Ai cũng cho mình kém may mắn. Và lẳng lặng làm bất kỳ việc gì miễn là có thể sống.
Vì thế mà cái nguồn lực chất xám rất đáng coi trọng này đã tan biến mất như nước thấm vào đất. Và đây là lần đầu tiên một trong số mười bảy vạn cử nhân thất nghiệp ấy lên tiếng tình trạng to be or not to be, sống hay chết đói, bằng cách của mình mà không vi phạm luật pháp hay làm hại ai. Chẳng có gì để có thể chê trách anh ta.
Có thể chàng cử nhân đeo biển vẫn không có việc làm, hoàn cảnh anh ta sẽ ngày một khốn đốn hơn. Nhưng anh ta đã biết cách nói lên một sự thật: nạn thất nghiệp của trí thức. Và mong là hành động ấy sẽ không vô ích và dẫn tới bi kịch như chàng Hamlet thông minh mà cũng rất khờ dại.
Nguyễn Quang Thân

http://motthegioi.vn/chuyen-hang-ngay/mot-tieng-keu-nang-long-xa-hoi-222822.html

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Mặc kệ dư luận, các quan tham Sơn La nhất đ ịnh xây tượng Hồ

TuongHo-dudayquasong-Danlambao.jpg
CTV Danlambao – Để phát huy và giữ vững truyền thống đất nước nghìn tượng, phát huy truyền thống ngắm tượng quên đói, chiều 19/8, lãnh đạo tỉnh Sơn La đã cất công lặn lội đường xa đến tận Gia Lai để học hỏi kinh nghiệm xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh với các dân tộc Tây Nguyên.

Vậy là hạ màn, sau khi dư luận sục sôi xoay vòng vòng với công văn chỉ đạo của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, rồi hân hoan vui sướng với chỉ đạo kịp thời của đại kịch sĩ – diễn viên nhà nghề bí danh đồng chí X – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Tượng đài vẫn được xây, và để hợp thức hoá cho hết số vốn 1.400 tỷ, nay lãnh đạo tỉnh Sơn La sẽ không ngồi mát ăn bát vàng nữa mà sẽ chịu khó diễn cho trọn vai, đi khắp nơi, vòng khắp chốn để rút kinh nghiệm.

Quyết không chịu thiệt thòi, Sơn La sẽ xây dựng tượng đài bằng mọi giá.

*

Lãnh đạo tỉnh làm việc với đoàn công tác tỉnh Sơn La

Hoàng Ngọc (GLO)
– Để chuẩn bị cho việc xây dựng tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Bắc gắn với Quảng trường Sơn La, chiều 19-8, đoàn công tác tỉnh Sơn La gồm các đồng chí: Hoàng Văn Chất-Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh và Cầm Ngọc Minh-Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh đã đến thăm, trao đổi học hỏi kinh nghiệm với lãnh đạo tỉnh Gia Lai. Làm việc với đoàn lãnh đạo tỉnh Sơn La có Phó Bí thư Tỉnh ủy Dương Văn Trang, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Kpă Thuyên cùng lãnh đạo một số sở, ngành liên quan.

images1093127_1lanhdao.jpg
Ảnh: Hoàng Ngọc

Tại buổi làm việc, lãnh đạo tỉnh Gia Lai thông báo với đoàn công tác tỉnh Sơn La một số kinh nghiệm trong quá trình xây dựng tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Nguyên. Theo đó, để hoàn thành công trình có ý nghĩa này, bên cạnh sự chỉ đạo sát sao của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng-Nhà nước, tỉnh Gia Lai đã vận dụng linh hoạt các giải pháp, phối hợp chặt chẽ với các bộ, ngành trong khâu xây dựng. Trong mỗi giai đoạn thực hiện, tỉnh thường xuyên tổ chức hội thảo, lắng nghe ý kiến các chuyên gia đầu ngành về điêu khắc, mỹ thuật, kiến trúc… cùng tâm tư nguyện vọng của nhân dân các dân tộc đóng góp để xây dựng tượng đài và quần thể công trình đạt thẩm mỹ và chất lượng tốt nhất.

Bí thư Tỉnh ủy Sơn La Hoàng Văn Chất cho rằng, đây là những kinh nghiệm quý báu, làm tiền đề quan trọng để tỉnh Sơn La hoàn chỉnh các thủ tục, quy trình để sớm khởi công xây dựng tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Bắc gắn với quảng trường Sơn La, đáp ứng sự mong mỏi của nhân dân các dân tộc Tây Bắc.

Hoàng Ngọc

http://baogialai.com.vn/channel/8301/201508/lanh-dao-tinh-lam-viec-voi-doan-cong-tac-tinh-son-la-2404885/index.htm

http://danlambaovn.blogspot.com/2015/08/mac-ke-du-luan-cac-quan-tham-son-la.html

http://baogialai.com.vn/channel/8301/201508/lanh-dao-tinh-lam-viec-voi-doan-cong-tac-tinh-son-la-2404885/

Posted in Uncategorized | 1 Phản hồi