Đảng thừa nhận đánh Mỹ là đánh cho TQ

 

xin bấm vào đây để tải xuống : cuốn sách ” SỰ THẬT VỀ MỐI QUAN HỆ VIỆT TRUNG TRONG 30 NĂM QUA ” – nxb SỰ THẬT, Hà Nội

Posted in Uncategorized | 6 phản hồi

Bài học từ thiên nhiên và đừng đổ thừa tại nước nhỏ

F Truong Tan Trun

Hiện tượng cá chết hàng loạt trôi dạt vào bờ biển các tỉnh miền Trung từ Hà Tĩnh cho đến Thừa Thiên-Huế những ngày qua khiến người dân vô cùng hoang mang, lo lắng. Báo chí liên tục đưa tin, hình ảnh cá chết nằm phơi bụng trên bờ, người dân tại chỗ đi lượm xác cá, dù tiếc cũng không dám ăn vì ăn vào là bị nhiễm độc, ngư dân phải treo lưới vì cá bắt về chẳng ai dám mua, và không chỉ cá biển mà cả cá nuôi của người dân cũng bị chết trắng…

https://i1.wp.com/static.laodong.com.vn/Uploaded/buibichhuong/2016_04_22/1-6_opt_IIIK.jpeg
Hình minh hoa

Nhiều giả thuyết được đưa ra nhưng nhìn chung đều cho rằng do nguồn nước/môi trường bị nhiễm độc. Hoặc có liên quan đển việc các nhà máy ở ven biển, cụ thể là nhà máy gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh (do tập đoàn Formosa Đài Loan đầu tư) với ống xả thải khủng có chiều dài 1,5km, đường kính hơn 1,1m xả thẳng ra biển; hoặc cũng có thể do các hoạt động xây dựng các công trình trên vùng biển, ví dụ như việc cải tạo đảo nhân tạo, xây dựng ồ ạt trên các đảo những năm gần đây của Trung Quốc đã làm xáo trộn môi trường tự nhiên ở khu vực này.

Điều làm người dân địa phương cũng như cả nước bức xúc là hiện tượng cá chết đã xảy ra hơn 20 ngày nay nhưng các ông lãnh đạo địa phương chả thấy mặt đâu, các ban ngành cao hơn như Bộ Tài Nguyên &Môi trường cùng các đơn vị chức năng phối hợp với các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên cũng đã tổ chức họp, thành lập đoàn công tác đến các tỉnh trên để lấy mẫu nước, khảo sát hiện trường đồng thời cử các chuyên gia giỏi nhất đến tìm hiểu. Nhưng người dân vẫn có cảm giác phản ứng của các cơ quan ban ngành là chậm, đã thế, đôi khi những câu phát biểu của các quan càng làm mọi người tức giận hơn.

Chẳng hạn, ông Phan Lam Sơn-Phó Giám đốc Sở TN&MT tỉnh Hà Tĩnh nói: “…Nói chung, các thông số, chỉ tiêu của nguồn nước biển đều nằm trong giới hạn cho phép, chưa vượt ngưỡng đến mức ô nhiễm. Chính vì thế, chưa đủ căn cứ để có thể đưa ra kết luận cá chết hàng loạt là do nguồn nước.” (“Cá chết ở Vũng Áng không do ô nhiễm: Lại tại ông trời?”, Đất Việt). Ông Đặng Ngọc Sơn, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh thì cho rằng nhiều loại thủy, hải sản tại các lồng bè ở Vũng Áng vẫn sinh trưởng bình thường, những loại hải sản như: mực, tôm, cua cá vẫn đang sống thì người dân có thể ăn được. Ngoài ra, người dân cũng có thể yên tâm tắm biển ở các vùng biển này. (“Phó Chủ tịch Hà Tĩnh: Yên tâm ăn cá, tắm biển ở Vũng Áng”, Giao Thông)…

Đáng nói hơn, ngay trong thời điểm này, ông quan to nhất nước Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã đến Hà Tĩnh làm việc, đi thăm nhà máy Formosa đang bị dư luận nghi ngờ là thủ phạm dẫn đến chuyện cá chết nhưng lại không hề nhắc nhở, đề cập gì vấn đề này với ban lãnh đạo Formosa, cũng không hề bước chân ra biển xem tình hình cá chết hoặc tiếp xúc với ngư dân. (“Tổng bí thư kiểm tra tiến độ dự án Formosa”, VietnamNet). Ngược lại, việc đến thăm một số công trình, hạng mục…của Formosa thời điểm này có khi lại có tác dụng “ủy lạo tinh thần” cho công ty.

Thật ra, từ lâu rồi người dân chẳng còn ngạc nhiên gì trước việc các quan chức lãnh đạo của nhà nước cộng sản VN có thái độ đáng chê trách như vậy khi có một sự cố nghiêm trọng ảnh hưởng đến tình hình kinh tế, an ninh quốc phòng hoặc sự an toàn, sống chết của người dân. Những câu nói kiểu như “cá chết không phải tại nguồn nước ô nhiễm, các chỉ số trong nước vẫn ở ngưỡng cho phép” nghe quen quen, cũng giống như không thể kết luận hàng chục, hàng trăm trẻ chết sau khi tiêm vaccine “5 trong 1” Quinvaxem là do vaccine, hay thực phẩm ở ta nhìn chung vẫn an toàn, nợ công vẫn trong ngưỡng an toàn v.v…Nói tóm lại mọi thứ vẫn đúng quy trình!

Tinh thần, thái độ xử lý khi xảy ra một sự cố lớn hay thiên tai, nhân tai của một nhà nước sẽ cho thấy rõ hơn bao giờ hết, nhà nước đó có năng lực hay không, có thật là nhà nước của dân, do dân và vì dân hay không. Cứ nhìn chính phủ Mỹ, Anh, Đức, Nhật, Hàn…đối phó và giải quyết những vụ thiên tai, nhân tai của nước họ thì thấy. Và tùy theo mức độ nghiêm trọng của vụ việc, sẽ có những cá nhân phải chịu trách nhiệm, tự giác từ chức hay bị mất chức, bị xử lý về mặt pháp luật.

Còn ở VN, các quan chức từ trên xuống dưới chả mấy khi phải bị gì, lại quen kiểu “trách nhiệm tập thể” nên cuối cùng chả ai chịu trách nhiệm. Một phần do họ vô cảm, một phần do dốt nát, thiếu năng lực, xử lý kém.

Đất nước là ngôi nhà chung trong đó 95-96 triệu con người đang cùng tồn tại, hít thở, sinh sống. Một khi từ nhà cầm quyền đến người dân không ai quan tâm đến cái ngôi nhà chung, đến môi trường sống chung ấy và cứ “vô tư” xử tệ với thiên nhiên, với môi trường sống, thì hậu quả chẳng cần phải chờ lâu.

Từ việc các thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng…có bao nhiêu cây xanh đẹp thì chặt trụi hoặc không chịu trồng cây nên nóng càng thêm nóng, bụi bặm càng thêm bụi. Rừng thì chặt vô tội vạ nên lũ lụt ngày càng nghiêm trọng, rồi đua nhau xây thủy điện bừa bãi khiến sông ngòi khi thì cạn khô khi thì lũ ngập. Đồng bằng sông Cửu Long năm nay bị hạn hán và ngập mặn nặng nề, một phần cũng do việc xây đập thủy điện khủng, tích trữ nước mùa khô ở thượng nguồn sông Mêkong của Trung Quốc, dẫn đến dòng chảy từ thượng nguồn xuống đồng bằng sông Cửu Long bị suy giảm nghiêm trọng, nhưng nhà cầm quyền VN thì lại không chịu tính trước và có những biện pháp đối phó từ lâu nên rơi vào thế bị động. Rồi bây giờ cá chết hàng loạt dọc bờ biển miền Trung là hậu quả của tình trạng ô nhiễm môi trường hoặc nguồn nước bị nhiễm độc v.v…

Trong khi các quốc gia văn minh, tiến bộ đều chú ý bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ môi trường sống, ngay cả một quốc gia nghèo, nhỏ bé như Bhutan cũng rất ý thức về điều này qua bài nói chuyện đầy ấn tượng của ông Thủ tướng Tshering Tobgay về biến đổi khi hậu được lan truyền trên mạng mấy hôm nay.

Các vị vua và những nhà lãnh đạo anh minh, sáng suốt của quốc gia nhỏ bé chỉ có 700,000 dân, nằm kẹt giữa hai quốc gia khổng lồ là Ấn Độ và Trung Quốc này đã có tầm nhìn xa, như phải cân bằng giữa phát triển kinh tế với phát triển xã hội, bền vững môi trường và bảo tồn văn hóa; rằng đối với Bhutan, tổng hạnh phúc quốc gia quan trọng hơn tổng sản lượng quốc gia (Gross National Happiness is more important than gross national product), tuyên bố của Vị vua thứ tư của Bhutan trong những năm 1970. Và kể từ đó, sự phát triển của Bhutan luôn luôn dựa trên sự định hướng này.

Dù nghèo, chính phủ Bhutan đã cố gắng cung cấp giáo dục, y tế miễn phí cho người dân, có những biện pháp, chương trình để bảo vệ thiên nhiên, đảm bảo 60% diện tích quốc gia được che phủ bởi rừng, tạo thành lá phổi khổng lồ cho đất nước, bảo vệ các công viên, muôn thú…Không chỉ cam kết không phát thải khí nhà kính, những nhà lãnh đạo Bhutan còn suy nghĩ cho cả thế giới qua việc xuất khẩu năng lượng sạch cho các quốc gia láng giềng, để giúp giảm thải khí CO2 trên toàn cầu.

Ngay cả công nghiệp du lịch họ cũng chọn lọc, không vì tiền mà cho du khách vào ồ ạt làm ảnh hưởng đến môi trường, xã hội, đời sống văn hóa của người dân. Đối với nước láng giềng khổng lồ Trung Quốc, họ luôn có thái độ cảnh giác. Dù có chung đường biên giới khá dài với Trung Quốc nhưng Bhutan là quốc gia duy nhất không thiết lập quan hệ ngoại giao với Bắc Kinh “Bhutan-Quốc gia duy nhất không quan hệ với Trung Quốc” (Ngày Nay).

Tôi không rõ nhà cầm quyền VN có cảm giác xấu hổ khi nghe bài phát biểu này không, nhưng là một người VN, tôi cảm thấy xấu hố và đau đớn, bởi vì đất nước Bhutan nhỏ bé như vậy nhưng những người lãnh đạo của họ đã biết nhìn xa, và đưa đất nước đi đúng hướng. Kể cả trong quan hệ ngoại giao, họ biết cảnh giác đối với những láng giềng không tử tế, luôn có tham vọng bành trướng.

Ngược lại ở VN, nhà cầm quyền do tham lam, ngu dốt, thiếu một tầm nhìn xa trông rộng, không cân nhắc thiệt hơn, không có những kế hoạch bảo vệ thiên nhiên, bảo vệ môi trường mà chỉ “ăn” vào thiên nhiên, tài nguyên có sẵn, chỉ ham đầu tư những dự án có lợi trước mắt mà có hại về lâu về dài, chưa kể vừa làm vừa “ăn” vừa phá…nên hậu quả ngày càng rõ. Thiên nhiên đã bắt đầu đáp trả lại.

Trong lĩnh vực đối ngoại, suốt hơn 7 thập kỷ qua, đảng và nhà nước cộng sản VN luôn luôn nhầm lẫn “bạn”, “thù”, ngay cả khi kẻ thù thực sự của đất nước, dân tộc là Trung Cộng đã lộ mặt từ lâu, họ vẫn coi là bạn. Họ hèn hạ, khiếp nhược rước giặc vào nhà, tạo cơ hội cho các công ty của Trung Quốc trúng thầu phần lớn dự án trong mọi lĩnh vực; thương lái Trung Quốc đi từ Nam ra Bắc thu mua đủ thứ nông hải sản, làm cho nông dân, ngư dân Việt khốn đốn nhiều lần vì những kiểu làm ăn tráo trở; hàng hóa dỏm, chất lượng kém, độc hại của Trung Quốc tràn ngập khắp nơi góp phần giết chết nền kinh tế VN vốn đã bị phụ thuộc nặng nề vào Trung Quốc; rồi bây giờ đến vấn đề hạn hán hay cá chết vừa qua đều có “yếu tố Trung Quốc” như chính nhà cầm quyền thừa nhận.

Vậy thì đừng đổ thừa định mệnh của VN do nằm bên cạnh Trung Quốc nên phải lao đao. Nếu nằm bên cạnh mà không chơi, không thiết lập quan hệ ngoại giao như Bhutan, hay từng bị phụ thuộc nặng nề như Myanmar nhưng bây giờ tỉnh ngộ và biết tìm cách thoát ra, hay có những biện pháp đề phòng và biết xây dựng quan hệ đồng minh với các nước lớn khác thì đâu đến nỗi…

Chỉ biết rằng trong những ngày này, với những ai còn có lương tri, hiểu biết, khi nhìn những cánh đồng nứt toác như “đất chết”, lúa chết, nông sản cháy khô, người nông dân khóc ròng, hoặc những vùng “biển chết”, cá chết dày đặc dạt vào bờ phơi trắng bụng, ngư dân thơ thẩn đi lượm xác cá…mà chợt nhói lòng vì viễn cảnh về một tương lai ảm đạm, đói kém đang đến gần…Quả báo chưa bao giờ rõ đến thế.

Song Chi

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Khi Vũng Áng trở thành vũng lầy

Cánh Cò, viết từ Việt Nam
2016-04-

000_9Y4WE Nhà máy thép Formosa của Đài Loan tại huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh chụp hôm 4/12/2015. icon-zoom.png AFP photo

Vũng Áng là cái tên từng đâm thẳng vào tim người dân Hà Tĩnh từ lâu chứ không phải mới đây, khi vụ cá chết hàng loạt bắt đầu từ ngày 6 tháng 4 tại xã Kỳ Lợi sau đó lan sang các xã Kỳ Hà, Kỳ Ninh gây phẫn nộ cho người dân khắp nước. Vũng Áng hiền lành nay chợt bùng lên như một ngọn lửa, không phải thứ lửa được tô vẽ bằng chiếc áo cách mạng, mà ngọn

lửa âm ỉ bấy lâu nay gặp chất dẫn cháy đã rực lên thứ ánh sáng lương tâm, thức tỉnh người dân cả nước vốn âm thầm trước mọi nguy biến của dân tộc. Ngọn lửa Vũng Áng không bao lâu nữa sẽ đốt rụi mọi u mê mà đảng Cộng sản Việt Nam đang cố lấp liếm che giấu những gì mà họ đã và đang làm cho người dân.
Hơn 250 cây số chiều dài dọc bờ biển 4 tỉnh duyên hải Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên – Huế đã chứng kiến hàng chục ngàn tấn cá

chết tấp vào bờ. Trong khi báo chí, người dân hớt hải đi tìm nguyên nhân cũng như loan tải những thông tin cần thiết về nhà máy Formosa, nơi bị cho là xả chất thải kịch độc làm môi sinh bị hủy diệt thì đảng Cộng sản Việt Nam được dẫn đầu bởi ông Nguyễn Phú Trọng cho thấy bất cần sinh mạng cũng như cuộc sống người dân lên tới đỉnh cao nhất của mọi đỉnh cao.
Cá chết hôm nay thì mai đây có thể sẽ được phục hồi bằng hàng tỷ con cá khác theo quy luật sinh tồn của tạo hóa, nhưng cái quan trọng trong biến cố này là hàng loạt các vấn đề như cây kim lâu ngày trong bọc lòi ra cắm sâu vào tay người dân, nhức nhối âm ỉ trước một chính quyền vô trách nhiệm, táng tận lương tâm từ lời nói tới việc làm của bọn tự xưng

là đày tớ.
Ngày 22 tháng 4, người đày tớ số má nhất là Nguyễn Phú Trọng vẫn lầm lì như mọi lần, dắt một đoàn đày tớ cộm cán tới thăm và làm việc tại Hà Tĩnh, Vũng Áng nơi đang xảy ra vụ cá chết hàng loạt bắt đầu từ ngày 6 tháng 4 tức là 16 ngày trước. Ông Trọng tới không phải để tìm hiểu vụ cá chết mà để kiểm tra mô hình sản xuất nông nghiệp công nghệ cao, khu dân cư mẫu nông thôn mới và tiến độ dự án Formosa.
Báo chí tường trình vụ này mà không có lấy một lời quan tâm của ông Trọng về diễn biến cá đang chết đầy các bờ biển được xem do nhà máy Vũng Áng xả chất thải vào biển gây ra sự cố. Ông Trọng cùng với phái đoàn đảng của ông ngày hôm sau tiếp tục quan tâm tới một ông tổ cộng sản khác là Hà Huy Tập để ăn mừng ngày sinh thứ 110 của ông cố Tổng này.
Một lần nữa, các ông Nguyễn Phú Trọng, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Văn An, Nguyễn Sinh Hùng ngồi ngây dại trong hội trường, mắt mở to nhìn băng rôn đỏ thắm khắp phòng mà không một lời nhắc nhở cái màu đỏ phủ khắp mọi nơi tại Hà Tĩnh, Vũng Áng cùng các tỉnh miền trung khác. Màu đỏ ấy không phải là màu cờ cộng sản mà là máu cùng nước mắt nhân dân.
Người tại chỗ không thể sinh sống bằng nghề cá còn kẻ ở nơi khác thì nhìn vào đó để thấy rằng tương lai u ám của một Việt Nam bị lệ thuộc quá sâu nặng vào đồng tiền, vào yếu tố nước ngoài do Đảng đang áp đặt lên đất nước mà hệ lụy đầu tiên là mất chủ quyền không cần che giấu.
Những ai bi quan cho rằng nước đã mất vào tay ngoại bang nay có dịp chứng minh lập luận của họ một cách thuyết phục. Chủ quyền quốc gia đã rơi khỏi bàn tay chính phủ, nơi dại diện cho dân chúng, và điều này được báo chí công khai tường thuật không cần lạng lách. Cụ thể nhất là ông Phạm Khánh Ly, vụ phó Vụ Nuôi trồng thủy sản thuộc Bộ Nông nghiệp & Phát triển nông thôn nói với báo chí rằng phái đoàn của ông không được phép vào Vũng Án để điều tra vì Khu công nghiệp Vũng Áng có yếu tố nước ngoài nên muốn vào phải có giấy phép của trung ương.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã công khai bảo kê cho tập đoàn Formosa bằng các rào cản hành chánh núp dưới hình thức bảo vệ đầu tư nước ngoài thay vì bảo vệ quyền lợi và an ninh quốc gia.
Bên trong dãy hàng rào kiên cố ấy Formosa còn được bảo vệ bởi một thứ quyền lực kiên cố hơn đó là đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng đã cho phép Formosa làm nhiều điều vượt khỏi mọi quy tắc thông thường của một đất nước có chủ quyền bởi vì đảng tự cho mình là đất nước. Cầm tay Formosa chỉ cho tập đoàn này cách vượt thoát mọi con mắt người dân bằng hàng rào

sắt chưa đủ, Đảng đã trói tay luôn những cán bộ ăn lương nhà nước thực hành nhiệm vụ của mình vì một lý do rất đơn giản: Formosa trả lương cho Đảng để bảo vệ nó.
Với 97 tỷ cho phép khai thác trong vòng 70 năm, Formosa bấm chặt cặp môi của đảng bằng đồng tiền rẻ mạt nhưng đảng vẫn cúc cung tận tụy bảo vệ nó thì người dân có quyền nghĩ đến một đáp án khác: Phải chăng ông Trọng đã lĩnh cả gói lương hưu do Formosa cấp để đích thân tới Vũng Áng chỉ đạo cho người dân tại đây không nên lo lắng về cái họa Formosa?
Vũng Áng, sau gần một tháng tang thương, sáng hôm nay màu trởi trở nên trong veo đến kỳ lạ. Trong veo vì tấm màn bí ẩn xả chất độc vào biển nay đã được vén lên bởi chính người trong cuộc. Nhân vật trong cuộc ấy có lẽ không hiểu lắm cung cách của đảng Cộng sản Việt Nam làm từ gần trăm năm qua đó là không nói tới, không bình luận và không xác nhận hay phủ nhận việc của nó làm.
Ông Chu Xuân Phàm – Giám đốc đối ngoại Công ty Gang thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh đã phạm sai lầm nghiêm trọng vì qua mặt “đối tác” của nó là Đảng Cộng sản Việt Nam. Trả lời kênh truyền hình VTC News rằng Hà Tĩnh “không thể được cả hai nên phải lựa chọn, hoặc là nhà máy thép, hoặc là cá tôm”.
Chỉ bằng ấy chữ, ông Chu Xuân Phàm đã làm rơi chiếc mặt nạ dày cộm của Đảng Cộng sản Việt Nam, qua đó người dân thấy rằng Formosa là nơi xả chất thải hủy diệt môi sinh biển là có thật, và cái có thật thứ hai là Đảng đang âm thầm ra sức bao biện cho sự thật này bằng các công bố lững lờ sai trái.
Chỉ một ngày trước khi Chu Xuân Phàm lỡ miệng, ông Võ Tuấn Nhân, Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường đã cung cấp thông tin liên quan đến đường ống xả thải nhằm đánh tan nghi vấn là tập đoàn này lắp đặt đường ống xả bất hợp pháp. Ông Tuấn xác nhận “Đường ống xả thải của phía Formosa đi ra biển là được các Bộ ngành cấp phép, chứ không phải là đường ống được lắp đặt lén lút. Trước khi xả thải ra biển, phía Formosa đều phải tuân thủ các quy trình xử lý chất thải một cách chặt chẽ”
Cùng lúc, dàn đồng ca của các tỉnh có cá chết được đảng cầm cây gậy chỉ huy lên tiếng với lập luận rằng: đã bước đầu xác định cá chết không phải là do dịch bệnh, cũng không phải do nguồn nước bị ô nhiễm. Đến nay tình trạng cá chết đã giảm. Các thông số về môi trường phân tích như nhiệt độ, pH, độ mặn… đều nằm trong giới hạn cho phép.
Ông Phàm đã làm bể bí mật của đảng vì tức tối cá nhân: tại sao cho Formosa khai thác trên vùng biển Vũng Áng mà lại cấm xả thải? Vừa muốn lấy tiền cho thuê biển lại vừa muốn có cá là…sao?
Tội nghiệp ông Phàm, tập đoàn của ông làm việc có trả tiền thuê Vũng Áng cho dân đâu mà lại bảo là họ muốn cả hai? Cái phần tiền thuê đã chạy thẳng vào túi của đảng còn phần cá của nhân dân thì các ông không được phép đụng vào là đúng rồi còn ca cẩm gì nữa.
Đóng bài viết này lại, lần đầu tiên không còn buồn như hàng trăm bài viết trước đây. Ít ra dân tôi cũng he hé được đôi mắt của họ một chút để thấy rằng đất nước hôm nay không còn của họ nữa, vậy thì việc gì lại nghe theo cái đảng đã dâng hiến chủ quyền quốc gia cho ngoại bang, nhất là trong cái cảnh mà Vũng Áng đang trở thành vũng lầy của đảng?
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

_

Reply to sender <a href="mailto:VN-Politics Start a New Topic Messages in this topic (2)
Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

CÁ CHẾT HÀNG LOẠT Ở MIỀN TRUNG: VÌ SAO? NGUYÊN NHÂ N CÓ TÊN TRUNG QUỐC .

Nhóm phóng viên tường trình từ VN
2016-04-24

cachet.jpgCá chết trên sông Châu Giang.icon-zoom.png Courtesy of antoangiaothong.gov.vn

Trong vòng chưa đầy nửa tháng, miền Nam bị hạn mặn, miền Bắc bị mưa đá, lũ quét và ngập lụt, miền Trung cũng không thoát khỏi tai ương. Nhưng có vẻ như dấu hiệu nhân tai hiện rõ hơn ở miền Trung và khả năng đổ thừa cho thiên tai ở miền Trung là rất thấp sau khi hàng loạt cá chết trôi dạt vào bờ biển ở Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế. Đây là câu chuyện dài liên quan đến người Trung Quốc cũng như thói quen và tâm tính theo kiểu Trung Quốc.
Nguyên nhân có tên Trung Quốc

… Cá chết là do mầm bệnh, mà mầm bệnh từ nguyên nhân Trung Quốc rất nhiều. Nhìn chung bây giờ mọi thứ đã hỏng rồi. Phá vỡ mất sự yên bình của vùng quê này rồi…
– Ông Viện

Một người tên Viện, một giáo viên dạy môn lịch sử đã về hưu, hiện sống tại huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh chia sẻ: “Cá chết hàng loạt do ô nhiễm trầm trọng. Trước đây chưa bị ô nhiễm, người ta hiền hòa, học trò của tôi trước đây rất hiền. Còn bây giờ vào trại do nghiện xì ke ma túy cũng rất nhiều. Cá chết là do mầm bệnh, mà mầm bệnh từ nguyên nhân Trung Quốc rất nhiều. Nhìn chung bây giờ mọi thứ đã hỏng rồi. Phá vỡ mất sự yên bình của vùng quê này rồi…”
Ông Viện cho rằng nguyên nhân của hàng loạt cá chết từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế là do yếu tố Trung Quốc. Trong đó có hai khía cạnh gồm hoạt động kinh tế và tâm tính. Ở khía cạnh hoạt động kinh tế, ông Viện đưa ra một phép so sánh khá thuyết phục là suốt gần một trăm năm nay, kể cả những lúc chiến tranh và bom đạn, miền đất khắc nghiệt như Bắc miền Trung, tức là Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế chưa bao giờ có hiện tượng cá chết hàng loạt trôi vào bờ biển mặc dù bom đạn rơi xuống biển khu vực này không ít.
Trong khi đó, người Trung Quốc chỉ xuất hiện chưa đầy mười năm tại vùng đất này thì có hàng loạt vụ việc đau lòng xảy ra. Trong đó gồm những thanh niên hư hỏng, những người trong độ tuổi lao động bị chết vì sụp giàn giáo tại Formosa, những thiếu nữ sa đà vào nghiện ngập và làm gái điếm, những dịch vụ đen xuất hiện như các ổ chứa, các điểm ghi lô đề, cá độ bóng đá, điểm cho vay nặng lãi, điểm ăn chơi thâu đêm suốt sáng và nạn xì ke ma túy tràn lan…
Và gần đây nhất là vụ cá chết hàng loạt. Việc cá chết hàng loạt nổi trôi, dạt vào bờ biển các tỉnh Bắc miền Trung cho thấy nước ở vùng biển này đã bị nhiễm độc quá nặng. Và hậu quả của nó thật là khó lường bởi trong hàng trăm tấn cá phân phối ở các chợ miền Trung gồm cả một lượng lớn cá đánh bắt trên vùng biển này. Như vậy, mối nguy độc tố đi vào cơ thể người dân là thấy trước mắt, không thể nói khác đi được.
Ông Viện đặt câu hỏi tại sao cho đến giờ phút này mà các cơ quan chức năng của nhà nước vẫn không hề hay biết về đường ống nước thải từ khu công nghiệp Vũng Áng đổ ra biển mà phải đợi đến ngư dân phát hiện thì mới hùa vào tán hươu tán vượn? Và ngay cả một đường ống rõ ràng, cụ thể như vậy mà còn không kiểm tra, phát hiện được thì hy vọng gì việc kiểm định chất lượng cũng như độ độc nước thải của khu công nghiệp này đổ ra biển?
Ông Viện nói thêm rằng sở dĩ khu vực Bắc miền Trung trở nên lộn xộn và đầy bất an như vậy là do tác động từ yếu tố kinh tế mang tên Trung Quốc, người Trung Quốc xuất hiện ở đây để làm ăn quá nhiều và tâm tính, thói quen của họ gây ảnh hưởng không nhỏ lên người bản địa.

cachet-1.jpg
Người dân đang vứt bỏ cá chết. Courtesy of antoangiaothong.gov.vn

Thói quen xả rác bừa bãi, chen lấn và ồn ào, kinh doanh những mặt hàng độc hại gây ảnh hưởng đến sức khỏe đồng loại, theo ông Viện không thể là thói quen của những cư dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời như khu vực Bắc miền Trung. Mà chính những quả bom tiền có cài đặt âm mưu tàn hại đồng loại của các doanh nhân Trung Quốc cùng với đám chân rết của họ đã nhanh chóng làm tha hóa trước tiên là giới cán bộ có chức quyền, sau đó là người dân chân lấm tay bùn để rồi dẫn đến hậu quả như đang thấy.
Hậu quả lâu dài về môi trường
Ông Sớt, một ngư dân sống ở Hải Lăng, Quảng Trị, chia sẻ:
“Chết nhiều lắm. Cá chết ngoài biển dạt vào nhiều lắm. Nhà nước vẫn chưa biết nguyên nhân chết. Chủ tịch xã vùng biển không cho dân ăn cá nữa vì nguy hiểm. Nghề đánh bắt bây giờ không ai dám đi nữa vì bán đâu có được mà đánh bán nếu người ta ăn thì mình ác…”
Với kinh nghiệm của một ngư dân lâu năm, ông Sớt cho rằng hiện tượng cá chết chỉ là bề nổi, chuyện có thể nhìn thấy được. Trong khi đó tình trạng hàng triệu con cá dưới lòng nước biển khu vực Bắc miền Trung đang chết dần chết mòn vì bệnh tật mới đáng sợ. Bởi hầu hết những con cá đánh bắt được trước đây đều có đôi mắt sáng xanh và nước da bóng mẩy và giãy đành đạch trong khi mắc lưới. Điều đó chứng tỏ cá khỏe mạnh, không mang mầm bệnh.
Ngược lại, hiện nay khi kéo lưới, hầu hết cá trong lưới đã bị lờ đờ hoặc đã chết. Những con còn sống sót trong lưới thì mắt đục ngầu và nước da tái trắng, xám mờ chứ không bóng mẩy như trước. Điều này gây hoang mang không nhỏ cho những ngư dân có trách nhiệm với nghề như ông Sớt.
Sau khi nhìn thấy cá chết hàng loạt, ông Sớt đã nghỉ đánh bắt gần bờ hơn mười ngày nay. Và đây là một bài toán hóc búa cho hàng ngàn ngư dân đánh bắt gần bờ như ông Sớt. Bởi lẽ ngư trường xa bờ đã bị thu hẹp, bị Trung Quốc o ép, hành hạ, cướp phá và giết chóc, phần đông ngư dân lùi dần vào đánh bắt gần bờ. Bây giờ ngư trường gần bờ lại bị chất độc thải ra từ các khu công nghiệp mang yếu tố nước ngoài theo kiểu phát ngôn của nhà nước và của Trung Quốc theo cách nói cụ thể của người dân. E rằng người dân miền Trung hết chỗ để sống.

… Cá chết ngoài biển dạt vào nhiều lắm. Nhà nước vẫn chưa biết nguyên nhân chết. Chủ tịch xã vùng biển không cho dân ăn cá nữa vì nguy hiểm…
– Ông Sớt

Như lời than thở của một chủ kinh doanh dịch vụ du lịch yêu cầu giấu tên:
“Bây giờ cá chết, dân họ không ăn. Ngư dân thì không đi đánh cá được, dân muốn ăn thì không dám ăn. Cái này các trung tâm nghiên cứu của tỉnh, huyện, trung ương đang làm việc…”
Bà này cho rằng với đà biển càng ngày càng dơ dáy như đang thấy thì không những người nông dân bị ảnh hưởng mà ngay cả những người kinh doanh như bà cũng chịu thiệt hại không nhỏ. Bởi hầu hết khách du lịch khi biết tin nước ở vùng biển Bắc miền Trung bị ô nhiễm thì họ chuyển hướng du lịch, hoặc là trọ ở các khách sạn trong thành phố hoặc là đến những tỉnh khác để trọ.
Và hơn hết là sắp tới đây, hoặc là các quán nhậu, nhà hàng chuyên bán hải sản ở khu vực các tỉnh này phá sản hoặc là bán cẩu thả, bán liều để kiếm lãi và biến khách hàng thành nạn nhân chết từ từ bởi chất thải lẫn trong nước biển, trong các loại hải sản.
Chị cũng cho rằng kiểu nuôi hàu ở hầu hết các đầm, phá bằng vỏ lốp xe cao su hỏng cũng nhanh chóng làm cho nguồn nước trở nên dơ dáy và ô nhiễm môi sinh. Chung quy, cách làm ăn cẩu thả, ăn xổi ở thì, chỉ coi trọng đồng tiền nhưng coi thường sức khỏe từ chính quyền cho đến người dân đã nhanh chóng biến môi trường trong lành trở thành bầu thuốc độc và con người tự bơi lội trong bầu thuốc độc đó như ngày hôm nay.
Chị đã kết thúc cuộc trò chuyện bằng một nhận xét hết sức bi quan như vậy!

__._,_.___

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

IVIETNAM WAR SUMMIT 2016 HÀI TỘI “JOHN VÀ JANE HÀ NỘI ”

VIETNAM WAR SUMMIT 2016 HÀI TỘI “JOHN VÀ JANE HÀ NỘI”

0.png
Nguyễn Việt Nữ “The Vietnam War Summit” là Hội nghịThượng đỉnh về Chiến tranh Việt Nam tại Thư Viện Lyndon Baines Johnson ở Austin, Texas từ ngày 26 đến 28 tháng 4, 2016, đúng tháng Tư Đen, đánh dấu 41 năm Quốc hận của Việt Nam Cộng Hòa.

Và cũng là đúng 41 năm tội ác của cặp “John Hà-Nội” và “Jane Hà-Nội” được phơi bày bằng Biên bản của Quốc Hội Hoa Kỳ (Congressional Record) hẳn hòi.
Lý do: Diễn giả chính (keynote) của Hội nghị Thượng đỉnh là Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry, tức “John Hà-Nội” thời Chiến tranh Việt Nam; còn “đỉnh kia” thì có Phạm Quang Vinh, đương kim đại sứ CSVN tại Hoa Kỳ đã đành; nhưng còn nhiều nhân vật quan trọng tham dự nữa như Tiến sĩ Henry Kissinger, cựu Ngoại Trưởng Hoa Kỳ thời TT Nixon, và một số tên tuổi nổi tiếng thân cận với “đỉnh” bên kia như Tom Hayden (chồng cũ thứ nhì của Jane Fonda, tức “Jane Hà- Nội”) và rất hùng hậu những cựu quân nhân, báo chí và các đạo diễn phim người Mỹ.
Một “thượng đỉnh” quan trọng về cuộc chiến tại Việt Nam lại không có một người Việt Nam từng tham dự trong chiến tranh Việt Nam được mời để góp tiếng nói về vận mệnh của đất nước mình, chỉ có Dân Biểu Texas Hubert Vo, nhưng ông chỉ có 4 phút để phát biểu.
Nếu chỉ có vậy thì chẳng làm sao gọi là “Hài tội” của cặp John Jane Hà Nội được?
I. Mục đích của “The Vietnam War Summit”?
Nhưng thật là một trùng hợp lạ lùng của lịch sử, khi đọc phần mục đích của “The Vietnam War Summit”, Giám đốc thư viện Lyndon Baines Johnson, ông Mark K. Updegrove cho biết mục đích cuộc hội thảo nhằm vinh danh các chiến binh Hoa Kỳ đã chiến đấu anh dũng tại Việt Nam, đồng thời nghiên cứu sự phức tạp cuộc chiến và để “soi ánh sáng vào cuộc chiến Việt Nam, bài học và di sản của nó”.
Cho nên Hội nghị Thượng đỉnh còn có triển lãm replica (Chụp lại) phân nửa bức tường đá đen “Vietnam Veterans Memorial Wall” ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn có tên trên 56,000 chiến binh Mỹ đã hi sinh hay còn mất tích, gọi là “The Wall that Heals”. Lễ khai mạc cho công chúng xem là ngày 22 tháng 4, trước ngày khai mạc Hội nghị cả gần tuần lễ.
Còn trong ba ngày hội nghị (26,27,28/4) mỗi ngày sẽ có 2 buổi sáng và chiều để cử hành lễ gắn huy chương và cám ơn cho những cựu chiến binh Mỹ nào đã phục vụ tại Việt Nam từ Nov. 1, 1955 and May 15, 1975.
Chuyện gì đây? Gió đổi chiều?
Chúng tôi đã từng dịch sách “Shrapnel in the Heart” (Mãnh vỡ trong tim) gồm những gì nhà báo Laura Palmer lượm của thân nhân các tử sĩ để lại dưới chân bức tường đá đen Vietnam Veterans Memorial Wall ở Hoa Thịnh Đốn nầy từ sau khi khánh thành năm 1982 rồi đi gặp gia đình nầy và viết lại.
Có những vị nữ Quân Y Mỹ viết “Tôi đến Việt Nam để cứu thương/ Về lại Hoa Kỳ tôi bị thương” vì “đáp xuống mảnh đất quê hương mà tưởng lầm là đất địch…”.
Người ta phun, nhổ nước bọt vào mặt, thậm chí cản đường không cho đi bằng mọi cách. Cô ta phải chạy lẹ vào toilet để thay thường phục thì mới ra khỏi phi trường được! Một sự tuyên truyền khinh bỉ người tham chiến ở Việt Nam kinh khủng như thế. Vậy mà đến tháng Tư Quốc hận năm Con Khỉ 2016 thì được công khai “vinh danh”. Để xem được bao nhiêu người đến? Nhưng rõ ràng là Gió đã xoay chiều.
Đọc thông cáo về “The Vietnam War Summit” , ít ai chú ý đến hiện tượng nầy, người ta chỉ chú ý tới Henry Kissinger, cựu Ngoại Trưởng Hoa Kỳ thời TT Nixon thường bị kết tội “Đã bán đứng Việt Nam”. Đến Nick Út với hình Kim Phúc chạy..
Riêng chúng tôi thì nghĩ đến khi chọn Thượng nghị sĩ John Kerry thay cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton, Tổng thống Obama khen là sự chọn lựa “hoàn hảo” (perfect choice).
Nay để ông Ngoại Trưởng John Kerry hoàn hảo là keynote trong Hội nghị Thượng đỉnh về Chiến tranh Việt Nam2016 và triển lãm replica bức tường đá đen “Vietnam Veterans Memorial Wall” ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn, có long trọng làm lễ khai mạc ngày 22 tháng 4, và sau đó là lễ “vinh danh” mỗi ngày hai lần …thì quả thật là tới “đỉnh” tuyệt hảo.
Tại sao? Vì ngày 22 tháng 4 năm 1971, tức cũng đúng 41 năm ngày Trung úy Hải quân John Kerry, lãnh tụ của những cựu quân nhân Mỹ tham chiến ở Việt Nam chống chiến tranh (Vietnam Veterans Against the War= VVAW) điều trần trước Ủy ban Ngoại giao Quốc hội Hoa kỳ, nhục mạ quân đội Mỹ và đòi Mỹ phải ra khỏi Việt Nam thật nhanh.
Đặc biệt là ông John Kerry “hoàn hảo” lúc ấy còn ước đoán rằng sau khi Mỹ đi rồi, chỉ tối đa là 3,000 người quân đội VNCH bị Cộng sản sát hại thôi! Bởi ông đã tới Paris nơi có hội nghị “Đình chiến Vãng hồi Hòa Bình”, đã gặp Nguyễn Thị Bình, (Chính phủ Lâm Thời Giải Phóng Miền Nam) và CS Bắc Việt nên biết rõ!….
Trước đó, năm 1970, John Kerry và Jane Fonda còn mài miệt tạo những truyền đơn, biểu ngữ cổ động cho các phong trào RITA (Resisters Inside the Army). Chiến dịch Operation RAW (Rapid American Withdrawal” và “FTA” (F*** The Army), để quyên tiền nuôi người trốn lính, khiến quân đội không cần đánh mà tan hàng ngũ.!
II. Biên Bản của Quốc Hội Hoa Kỳ (Congressional Record)
Chúng tôi có nguyên văn bài điều trần trong Biên Bản của Quốc Hội Hoa Kỳ (Congressional Record) ngày 22 tháng 4 năm 1971 mà Thượng Nghi Sĩ J. W. Fulbright làm Chủ tọa (Chairman) với sự hiện diện của các TNS Symington, Pell, Aiken, Case, and Javits. Gồm từ 1 of 40 trang trích từ trang 179-210 của Congressional Record (92nd Congress, 1st Session)
Quá dài, nên chỉ xin trích những đoạn vừa trình bày trên để dẫn chứng thôi:
congressional.png
LEGISLATIVE PROPOSALS RELATING TO THE WAR IN SOUTHEAST ASIA
THURSDAY, APRIL 22, 1971
UNITED STATES SENATE;
COMMITTEE ON FOREIGN RELATIONS,
Washington, D.C.
The committee met, pursuant to notice, at 11:05 a.m., in Room 4221, New Senate Office Building, Senator J. W. Fulbright (Chairman) presiding.
Present: Senators Fulbright, Symington, Pell, Aiken, Case, and Javits.
The CHAIRMAN. The committee will come to order.
STATEMENT OF JOHN KERRY, VIETNAM VETERANS AGAINST THE WAR
A. Nhục mạ toàn hệ thống quân đội Hoa Kỳ
“Tôi hiện diện nơi đây không phải là John Kerry, mà là thành viên của nhóm cả ngàn người, nhóm nhỏ nhưng đại diện cho nhóm lớn hơn của cựu chiến binh trong cả nước, có thể là những người ngồi ở đây, để cùng làm chứng như nhau.
Tôi muốn nói rằng vài tháng trước ở Detroit chúng tôi có một cuộc điều tra trong đó có 150 quân nhân đã được giải ngũ trong danh dự đã làm chứng cho những tội ác chiến tranh phạm ở Đông Nam Á không phải chỉ thỉnh thoảng mới có mà nó xảy ra trên căn bản liên tục ngày nầy sang ngày nọ, với sự hiểu biết của hết các cấp chỉ huy trong quân đội.
Không thể diễn tả những cảm xúc ghê rợn mà họ nói ở Detroit về kinh nghiệm Việt Nam mà xứ nầy [Hoa Kỳ] bảo họ làm! Họ nói những câu chuyện của thời đó là chính họ đã hãm hiếp, cắt tai, chặt đầu, kẹp giây điện từ những bộ máy truyền tin vào nhưng cơ quan sinh dục rồi quay điện, chặt chân tay, làm nổ tan xác,bắn chơivào các thường dân, triệt hại cả làng theo kiểu của Thành Cát Tư Hãn, bắn trâu bò, chó, làm trò chơi, đầu độc các kho lương thực và hầu như là tàn phá toàn diện miền quê Nam Việt Nam, ngoài sự tàn phá thông thường của chiến tranh và sự tàn phá thông thường và đặc biệt của những cuộc bỏ bom trên đất nước này.”
(I am not here as John Kerry. I am here as one member of the group of 1,000, which is a small representation of a very much larger group of veterans in this country, and were it possible for all of them to sit at this table they would be here and have the same kind of testimony.
I would like to talk, representing all those veterans, and say that several months ago in Detroit, we had an investigation at which over 150 honorably discharged and many very highly decorated veterans testified to war crimes committed in Southeast Asia, not isolated incidents but crimes committed on a day-to-day basis with the full awareness of officers at all levels of command.
It is impossible to describe to you exactly what did happen in Detroit, the emotions in the room, the feelings of the men who were reliving their experiences in Vietnam, but they did. They relived the absolute horror of what this country, in a sense, made them do.
They told the stories at times they had personally raped, cut off ears, cut off heads, taped wires from portable telephones to human genitals and turned up the power, cut off limbs, blown up bodies, randomly shot at civilians, razed villages in fashion reminiscent of Genghis Khan, shot cattle and dogs for fun, poisoned food stocks, and generally ravaged the countryside of South Vietnam in addition to the normal ravage of war, and the normal and very particular ravaging which is done by the applied bombing power of this country.)
B.Trả lời bạo ngược, bất nhân như giọng CS với câu hỏi về Thái độ Saigon nếu Mỹ rút quân, và trật lất to lớn về con số bỏ thiên đàng Cộng Sản.
TNS AIKEN hỏi: Thái độ chính phủ Saigon khi chúng ta loan báo việc rút quân, thí dụ, đầu tháng Mười, và sẽ hoàn toàn rút hết –bằng hàng không, hàng hải hay đất liền—để họ tự lo liệu lấy thân.
Ông nghĩ thái độ Saigon thế nào trong hoàn cảnh đó?
(I was going to ask you next what the attitude of the Saigon government would be if we announced that we were going to withdraw our troops, say, by October lst, and be completely out of there — air, sea, land — leaving them on their own. What do you think would be the attitude of the Saigon government under those circumstances?)
kerry-vc.png
KERRY đáp: Nếu ta thay chế độ Thieu-Ky-Khiem và cung cấp chổ lưu trú cho họ thì bổn phận họ phải làm theo vì chúng ta là người tạo ra họ và nuôi sống họ hồi nào tới giờ. Tôi nghĩ sẽ không có vấn đề gì (…) Hỏi Đại sứ Lắm tháng rồi ở Paris: nếu Mỹ rút hết, anh còn sống được bao lâu nữa? Lắm đáp: Một tuần lễ. Tôi biết lắm, chúng ta phải trực diện với câu hỏi nầy. Nhưng chúng ta đã làm những gì phải làm cho xứ đó rồi, và phải có nhiệm vụ lo cho chừng 2,000, 3,000 người có thể bị sát hại vì chính trị. Nhưng tôi có cảm tưởng là số 3,000 người đó sẽ phải rời khỏi xứ họ.
(Well, I think if we were to replace the Thieu-Ky-Khiem regime and offer these men sanctuary somewhere, which I think this Government has an obligation to do since we created that government and supported it all along. I think there would not be any problems. The number two man at the Saigon talks to Ambassador Lam was asked by the Concerned Laymen, who visited with them in Paris last month, how long they felt they could survive if the United States would pull out and his answer was 1 week. So I think clearly we do have to face this question. But I think, having done what we have done to that country, we have an obligation to offer sanctuary to the perhaps 2,000, 3,000 people who might face, and obviously they would, we understand that, might face political assassination or something else. But my feeling is that those 3,000 who may have to leave that country )
TNS AIKEN: Tôi nghĩ con số 3,000 người ông dự đoán hơi thấp vì khi Pháp thua trận Điện Biên Phủ chúng ta đã phải giúp tới 800,000 miền Bắc tị nạn.
(Senator AIKEN. I think your 3,000 estimate might be a little low because we had to help 800,000 find sanctuary from North Vietnam aFter the French lost at Dienbienphu) [Hết trích]
Đó là kiến thức của John Kerry mà cựu quân nhân Mỹ gọi là Hanoi John
Những cuộc biểu tình ở Detroit của nhóm VVAW mà John Kerry cáo buộc do sự ra lệnh của cả hệ thống chỉ huy của quân đội Hoa Kỳ trong buổi điều trần ngày 22-4-1971, được chụp hết hình ảnh những người mặc quân phục nhầu nát, rách rưới để cho vào sách “Người lính mới”mà hình bìa là nhóm quân nhân cầm cờ Mỹ trải lá cờ thấp, còn cán cờ chỏng lên trời với tựa là “The New Soldier”.
Đố ai biết tận tim đen của tác giả John Kerry muốn gì? Muốn hòa bình, ghét chiến tranh nên làm mọi sự để bỏ Việt Nam, tiền đồng ngăn cản sự bành trướng của Cộng Sản?
Hay ông muốn xóa bỏ Hoa Kỳ như ý của Sô Viết và Trung Cộng, 2 kẻ thù đều muốn tận diệt USA lúc ấy?
fonda.png

Xin bấm vào WinterSoldier.com sẽ tìm được nhiều tài liệu cho biết rằng Mỹ đi tới đâu là có Sô Viết xì tiền nuôi kẻ phá hoại đến đố–tất nhiên là có người chỉ vô tình chống chiến tranh vì sợ chết, sợ nghèo thôi–
Chẳng hạn ngày 8 tháng 3 năm 1965 là ngày Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đổ bộ vào Đa Nẵng, Việt Nam thì tại Stockholm, Thụy Điển có một hội nghị quốc tế về Việt Nam do cựu mật vụ KGB-Liên Sô (Romesh Chandra và Ion Mihai Pacepa ) lo soạn tài liệu phổ biến quốc tế cách tuyên truyền trốn lính, biểu tình, tẩy chay hay trừng phạt — cách nào đó– người liên hệ tới chiến tranh. Còn đảng Cộng Sản lo tiền, $15 triệu Dollars mỗi năm; từ 1966 đến 1972 để in, phát hàng nghìn tài liệu, hình ảnh dã man giết thường dân vô tội của lính Mỹ
(March 8, 1965

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận