AI THỐNG TRỊ VIỆT NAM NGÀY NAY?

– Nguyễn Nhơn –

Tui thiệt tình là hổng ưa ông rễ Việt Nam nầy bởi vì 2 chuyện:

1/ Ông liên lạc với Trùm cs Đỗ Mười . Nó thuốc nước cho ông xúi GS. Nguyễn Đình Huy, Tân Đại Việt Tổ chức ” Diễn Đàn Hội thảo Dân chủ “. Bị Võ Văn Kiệt hốt cả nhóm Tân Đại Việt trong nước . Riêng GS. Nguyễn Đình Huy bị tù 17 năm, được tha về một lúc thì mất!

2/ Mỗi khi ông Young kêu gọi Hòa hợp, hòa giải, đối thoại với vc mà không được, ông lên tiếng mỉa mai: Người Việt Quốc gia miệng nói Nhân – Nghĩa mà không chịu ” quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù ” thỏa hiệp với vc xây dựng tương lai!? Hót y như vc và tay sai.

Ngày nay, sáng con mắt là quá trễ cũng giống như bọn cựu vc nằm vùng dốt nát: Đằng, Nhuận, Mẫm, Nguyên và …v…v…

Ai thống trị Việt Nam ngày nay
Đảng Cộng sản hay là Hán Ngụy ?

Stephen B. Young

Có một tổ chức hiện nay cai trị Việt Nam từ Lạng Sơn đến Cà Mau như là vua chúa Phong kiến ở Tàu hay ở Âu châu thời Trung cổ . Một bộ máy võ trang tập trung các quyền hành lớn trong tay; không được dân bầu lên, và dân tuyệt đối không có quyền kiểm soát hay phê bình. Tổ chức này mang tên là “Đảng Cộng Sản Việt Nam”.

Nhưng, thực sự, tổ chức nầy có phải là một Đảng đúng nghĩa của một đảng hay không?

Đáng lẽ ra một Đảng chánh trị phải có một chánh nghĩa, một sức mạnh do một lý tưởng, một nền tảng triết lý hay lý thuyết, một khuynh hướng thể hiện nguyện vọng của đảng viên để hành dộng nhằm phục vụ đất nước và dân tộc của mình.

Vì vậy, nếu cái gọi là Đảng Cộng Sản mà không phải là một Đảng đúng nghĩa, thì bộ máy đó là cái gi?

Một tập thể những người có chung một chí hướng tôn thờ người ngoài, một công ty làm ăn, một tổ chức mafia khai thác thị trường đất nước của họ chăng?

Như vậy chúng ta có vài tiêu chuẩn để đánh giá cái gọi là Đảng Cộng Sản bây giờ, đó là một đảng phái hay chỉ là một bọn làm ăn thiếu lương thiện?

Tôi đồng ý đã có thời gian cái gọi là đảng Cộng Sản ngày nay có những hoạt động như là đảng phái đúng nghĩa. Nhưng những hoạt động ấy tốt xấu, hay dở, có lợi hay có hại cho đất nước Việt nam là chuyện khác .Tôi nói đó là một “thứ đảng phái” vì lúc ấy đảng Cộng Sản theo ý thức hệ Mác-Lê, vận dụng chủ thuyết mác-lê làm cách mạng võ trang cướp chánh quyền thực dân. Tiếp theo, đảng cộng sản phát động cuộc cách mạng xã hội, tiến hành giai cấp đấu tranh, đấu tố địa điền chủ, ám sát công chức, trí thức, lãnh đạo tôn giáo, tịch thâu tài sản của người giàu có để sau cùng đưa giới lao động, những tên du thủ du thực, lên cầm quyền và khi vào Bộ chánh trị, lại lãnh đạo đất nước, dân tộc. Hành động của đảng cộng sản lúc đó có mục đích thi hành ”chính nghĩa xã hội chủ nghĩa ” theo ý hệ Mác-Lê.

Nhưng từ lâu lắm rồi, cái gọi là đảng Cộng Sản không còn giống như trước đó nữa. Nó đã hoàn toàn biến chất để trở thành một cái gì khác hẳn. Tức nó không phải cộng sản, không mang nội dung mác-lê, không chủ trương giai cấp đấu tranh để tiến lên xã hội công bằng, người không bốc lột người, như kinh điển mác-lê dạy người cộng sản .

Cách đây vài năm, ông Đặng Quốc Bảo, Khoa giáo trung ương, trong một báo cáo phổ biến hạn chế cho đảng viên cao cấp, nói rằng “hiện tại đảng Cộng Sản không còn chính nghĩa chút nào vì thuyết Mác-Lê lỗi thời và cũng không đúng, không khoa học”. Theo ông Bảo, thì đảng cộng sản không nên áp dụng thuyết ấy nữa. Hai ông Mác và Lê đã nghĩ say về vũ trụ, về trời đất, về đời sống nhân loại. Vậy người thông minh phải vứt bỏ chủ thuyết Mác-Lê.
Nếu ông Bảo đánh giá lý thuyết Mác-Lê đúng, thì đảng Cộng Sản không có một chính nghĩa nào để vẫn khẳng định tiếp tục đưa Việt nam đi theo con đường của mác-lê.

Vậy đảng cộng sản là cái gì? Chỉ là một tập hợp những người đầy tham vọng và quyền lực. Họ không khác gì một thứ giặc cướp đối với nhân dân.

Ông Bảo nói thêm rằng “tổ chức anh chị em cán bộ phải giữ quyền cai trị Việt nam vài năm nữa, vì nếu không có một lực lượng mạnh giữ ổn định chính trị xã hội, thì nước sẽ loạn và dân sẽ khổ”.

Lấy sự ổn định làm chính nghĩa của mình không có ý nghĩa tốt đẹp vì hoàn toàn thiếu thuyết phục. Chính nghĩa ổn định, nhiều người bình thường có thể nói và thi hành. Cần gì phải có cái gọi là đảng Cộng Sản với 3 triệu đảng viên, với vai trò lãnh đạo toàn diện đất nước và xã hội ? Quân Đội làm được. Phật Giáo làm được. Việt Quốc làm được. Ai cũng hy vọng làm được. Cái gọi là đảng Cộng Sản không thể tự cho là chỉ có họ mới làm được.

Theo tuyên truyền của đảng cộng sản, trong quá khứ, họ có công đức lớn để đứng trên và trước mọi người khác. Tức họ cho rằng họ có vai trò lịch sử.
Có đúng như vậy không?

Để trả lời, giờ đây, Bộ Chính Trị hãy tổ chức gọi hồn các đồng chí của họ đã chết, chết vì hi sinh hay chết oan vì đảng cũng được, để hỏi công việc đảng làm. Rồi, có lẽ họ nên gọi hồn để hỏi cái gọi là đảng cộng sản thật sự có công đức với dân tộc Việt Nam hay không? Rồi, họ có thể gọi hồn để hỏi đảng cộng sản tại sao ngày nay vẫn nói đi theo mác-lê, mà trên thực tế không thấy xã hội việt nam chuyển biến theo mô hình” chính nghĩa Mác-Lê.” một chút nào nữa Vậy thì cái đảng này nên tự giải táng, và có mang tội với đất nước, với dân tộc không?

Chúng tôi cũng có thể gọi hồn như Bộ Chính Trị. Chúng tôi có thể gọi hồn các vị cũng nằm xuống, vì nhiều lý do khác nhau, hỏi họ về công đức của cái gọi là đảng Cộng Sản.

Thí dụ, hỏi Đức Huỳnh Giáo Chủ của Phật Giáo Hòa Hảo, hỏi ông Trương Tử Anh, Đảng trưởng Đại Việt Quốc Dân Đảng , ông Lý Đông A, Thư ký trưởng Đảng Duy Dân, các nhân sĩ yêu nước Ngô Đình Khôi, Nguyễn văn Bông, Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Hồ văn Ngà, Phan văn Hùm, Nguyễn văn Sâm, … và những người dân Huế chết hồi Tết Mậu Thân, vân, vân, … cho đến 1 ,2 triệu người Việt nam bình thường khác, chết trên biển cả, trong rừng sâu, trong các trại tù rải rác khắp cả nước.

Gọi hồn tất cả những người này về và lắng tai nghe họ nói số phận của dân tộc Việt Nam từ khi Đảng Cộng Sản vận dụng “ chính nghĩa Mác-Lê ” để cướp lấy quyền lãnh đạo đất nước và giữ độc tôn cho đảng .

Xin trả lời: Công đức ở đâu?

Bằng chứng thứ hai cho thấy cái gọi là đảng Cộng Sản là một đảng thì đảng ấy có hành động cụ thể như thế nào?

Ngoài sự hiểu biết, sự suy nghĩ, sự tính toán của con người, các hành động của người đó phải cho chúng ta thấy rõ, một cách minh bạch, để kết luận người đó tốt hay xấu, giỏi hay dở, đạo đức hay gian ác, cần tồn tại hay nên vứt đi thôi ?

Cái gọi là đảng Cộng Sản đó, cách đây 8 năm, đã tự động hiến dâng đất đai của tổ tiên để lại cho Bắc Triều mới . Và cả biển nữa! Tại sao?

Để đáp ứng sự đòi hỏi của Bắc Triều mới ? Phải.

Ở điểm này, chúng ta hãy nhìn rõ. Cái gọi là đảng Cộng Sản đó vì nhu cầu tồn tại đã dâng đất, dâng biển cho Bắc kinh. Đây là nhu cầu sanh tử. Đảng cộng sản phải làm một việc tội lỗi như vậy chỉ vì đảng lo sợ nhân dân Việt nam hỏi tội của họ đối với tổ quốc và nhân dân từ trước đến giờ. Mà nhân dân hỏi tội có nghĩa là đảng sẽ bị mất quyền cai trị. Hoặc một vụ Thiên An Môn Việt Nam sẽ xảy ra .Trước nỗi ám ảnh mất quyền lực, đảng cộng sản cần sự ủng hộ, sự tiếp tay của Bắc Triều mới, mặc dầu có tổn hại đến quyền lợi tối thượng của Quốc gia.

Như vậy đảng cộng sản ở Hà nội không thể tự cho là một đảng có chính nghĩa yêu nước được, mà phải bị kết án là một đảng bán nước mới đúng.

Nếu đảng Cộng Sản Hà nội chuyên tâm phục vụ cho đòi hỏi, tham vọng của Bắc Triều mới, thì Việt nam tất nhiên phải lâm nguy làm thân nô lệ cho Hán Tộc. Nếu chỉ có riêng cái đảng cộng sản làm nô lệ hán tộc thì chúng ta hà tất phải tốn lời.

Thực tế ở Việt nam cho ta thấy công an, tình báo của Việt Nam đều do công an, tình báo Trung Quốc đào tạo và cố vấn. Nhờ đó mà công an, tình báo Hà nội mới có đủ bản lãnh đàn áp những người dân chủ ở Việt nam, đàn áp dân oan nạn nhân của những vụ đất đai bị đảng cộng sản tước đoạt, đàn áp những vụ biểu tình chống Trung quốc xăm chiếm đất đai bằng vũ lực và thô bạo.

Nhìn lại lịch sử Việt nam thì từ thời Ngô Quyền đến nay, chỉ có vài nhà vua Việt nam theo Bắc Triều một cách xấu hổ như vậy. Có Nhà Mạc phải xin sự ủng hộ của Hoàng đế phương Bắc để đối phó với Nhà Lê. Có vua Lê Chiêu Thống xin Trung Quốc gởi binh qua Hà nội để đánh anh em Nhà Tây Sơn. Có vua Gia Long và Minh Mạng lấy y thức hệ Tống Nho của Nhà Thanh bên Tàu để làm nền tảng đạo lý xây dựng uy quyền cho Nhà Nguyễn . Nhưng các ông vua này không làm mất đất, mất biển vào tay ngoại bang chỉ vì quyền lợi riêng tư như đảng cộng sản ngày nay.

Cầu viện thường hay lệ tuộc tư tưởng của kẻ khác, khó tránh khỏi bị dẩn đến mất chánh nghĩa quốc gia. Phải chăng vì thế mà Nhà Mạc đã không thắng Nhà Lê, vua Lê Chiêu Thống thua Quang Trung Nguyễn Huệ. Riêng Nhà Nguyễn vì chọn lựa sai lầm học thuyết lỗi thời mà cứ khăn khăn ôm giữ nên thua người Pháp. Tức một thứ lệ thuộc tư tưởng.

Khi có được chỗ dựa mạnh là Bắc kinh, cái gọi là đảng Cộng Sản sẽ đánh bại được toàn dân Việt nam chăng? Tức đảng cộng sản vĩnh viển đàn áp, bốc lột nhân dân chăng?

Mới đây khi nghe tin Bắc Kinh tổ chức Hoàng Sa và Trường Sa trở thành một đơn vị hành chánh mới trực thuộc Tỉnh Hải nam, lập tức xảy ra nhiều cuộc biểu tình của dân chúng thanh niên, sinh viên ở TP Hồ Chí Minh, ở Hà nội, chống chánh sách xăm lược của Trung Quốc. Cái gọi là Đảng Cộng Sản không dám lên tiếng phản đối kẻ cướp đất, trái lại thô bạo đàn áp dân chúng công khai bày tỏ lòng yêu nước. Khí thế của nhân dân Việt nam bây giờ làm cho đảng cộng sản Hà nội bắt đầu lo sợ. Nếu đảng cộng sản khôn ngoan thì hãy thấy ở đây, tức ở nhân dân, mới là chổ dựa vững chắc hơn thế của Trung Quốc.

Nhưng cái gọi là Đảng Cộng Sản nghe theo ai?

Buồn mà nói. Vì nói cho đúng thì phải nói lớn và nói rỏ phe nhóm cai trị Việt Nam hiện nay là một bọn Hán Ngụy.

Tiếc vì chúng tôi biết chắc chắn có nhiều đảng viên của cái gọi là Đảng Cộng Sản không muốn như vậy. Họ thương dân, yêu nước thật lòng. Nhưng họ lo sợ, có thể vì bất lực, cho sự an nguy của bản thân và gia đình trước những thủ đoạn khéo léo, gian ác, đê hèn của lực lượng Công An, Tình Báo đang có mặt khắp nơi rình rập.

Bọn Hán Ngụy thật sự không có nhiều người, nhưng họ có thế mạnh và nhiều tiền bạc. Họ quyết tâm giữ quyền lực cai trị đất nước mãi mãi. Họ sẽ làm cái gì phải làm để không mất địa vị cầm quyền, tức quyền làm ăn, làm giàu của họ.

Lệ thuộc Bắc Kinh, đối với họ, là một giá phải trả, họ chấp nhận trả, để có phương tiện ổn định xã hội chính trị Việt nam, tức duy trì chế độ độc tài toàn trị. Ổn định là cho quyền lợi của họ . Đất nước đối với họ chỉ là phương tiện trao đổi.

Trung Quốc có một triết lý bình định thiên hạ từ đời Tần Thủy Hoàng. Ông ấy lấy ý kiến của phái Pháp Gia gồm lý thuyết âm dương, ngũ hành để kiến tạo thái hòa. Làm chính trị như vậy không theo sự giảng dạy của Khổng Mạnh, trái lại, đưa ra chính sách đại đoàn kết, giữ phép nước dưới sự lãnh đạo đọc tôn theo một vị hoàng đế . Đó là thuyết của Mặc Địch.

Cái đạo chính trị này – “ hoàng đế chính thuyết ”– là lý thuyết xây dựng xã hội không cần nghe ý dân. Đi từ trên xuống, không phải từ dân lên. Ngày nay là tập trung dân chủ, tức dân chủ xã hội chủ nghĩa và tư tưởng Hồ chí minh. Hoàng Đế nghe trời, ra lịnh và thiên hạ phải tuân theo. Dân không nghe theo thì sẽ bị phạt, nặng nhẹ tùy theo mức độ của sự phản bội, bất hiếu đối với chế độ.

Một ông Hoàng Đế không cần đức, không cần uy tín mà vẫn giữ được ổn định xã hội. Hiếu nghĩa thay thế nhân nghĩa. Cấp trên nói cái gì thì cấp dưới vâng dạ theo răm rắp. Nói vô phép, mất dạy, thì bị phạt, không được phần thưởng.

Đạo làm hoàng đế có mục đích lấy ý trời và qua cơ cấu hành chánh, ép thiên hạ vâng lịnh làm theo ý đó, mặc cho họ muốn hay không.

Trong lịch sử Việt nam, các Nhà Lý, Trần và Lê không lấy đạo Hoàng Đế của Bắc Triều để trị dân. Nhà Lý và Nhà Trần theo đạo Phật. Nhà Lê cho đến Vua Lê Thánh Tôn theo quan điểm nhân nghĩa do Nguyễn Trãi viết ra.

Vua Lê Thánh Tôn bắt đầu theo chủ nghĩa Bắc Triều , tức lấy Tống Nho bênh vực ngôi vị Hoàng Đế một cách mù quán với đạo hiếu nghĩa cha mẹ, vua chúa. Đến Nhà Mạc, Chúa Trịnh, thì ảnh hưởng Tống Nho ở cấp quan văn và các đại gia đình quan chức mở rộng. Nhà Nguyễn áp dụng Tống Nho và quan điểm hoàng đế, đưa triều đình Huế đi theo gương Nhà Thanh bên Tàu.

Trước đây, cái gọi là đảng Cộng Sản chụp mũ những người Việt nam không Cộng Sản mà hợp tác với Mỹ Quốc để giữ độc lập cho miền Nam Việt Nam là “Mỹ Ngụy” .

Bây giờ, nhìn về quá khứ thì chúng ta có thể đánh giá ai có công lớn hơn cho Dân Tộc Việt nam: Mỹ Ngụy hồi đó hay Hán Ngụy bây giờ ?

Người Mỹ khi họ giúp các Chính Phủ Việt nam Cộng Hòa, khi họ làm cố vấn cho Chính phủ và quân đội quốc gia, họ thật sự muốn gì? Họ khuyến khích người Quốc Gia làm gì? Họ đòi hỏi Chính Phủ Sài gòn có chính sách nào?

Nói chung, người Mỹ từ Tổng Thống Eisenhower cho đến Tổng Thống Nixon, từ Đại Sứ Elbridge Durbrow cho đến Đại Sứ Ellsworth Bunker, tất cả đều yêu cầu Chính Phủ Sài gòn lo cho dân, áp dụng chế độ hiến trị, tổ chức các cuộc bầu cử từ xã ấp đến trung ương, trong sạch, dân chủ, cải cách ruộng đất, phát triển kinh tế, mở rộng giáo dục theo tôn chỉ tôn chỉ “nhân bản, khoa học, khai phóng ” …

Đối với Mỹ thì ý dân là hơn ý trời. Mỹ không bao giờ theo “ hoàng đế chính thuyết ”.

Như vậy làm Mỹ Ngụy là chọn phương pháp lo cho dân, cho quê hương Việt nam, cho văn hóa, đạo đức dân tộc. Người Mỹ đến Việt nam, không ở lại Việt nam. Và “dân ngụy.” không hiến dâng đất dai, biển cả cho ngoại bang. Hơn nữa, trong lịch sử, người Mỹ không làm thuộc địa, không làm Thái thú, chỉ làm bạn đồng minh giai đoạn.

Còn người Việt nào bây giờ làm Hán Ngụy thì phục vụ ai ? Họ có lo sợ số phận Tổ quốc của họ không ? Hay chỉ có chung một thứ Tập hợp những người cùng chí hướng tôn thờ quyền lợi bản thân mà thôi?

Stephen B. YOUNG

*
* *

  • HÒA HỢP HÒA GIẢI LÀ HÀNH ĐỘNG PHẢN BỘI VÀ TỘI ÁC

Xưa nay hễ trong nhà có việc anh em bất hòa thì các bậc trưởng thượng thường khuyên ngăn :Anh em trong nhà đừng chống nhau,hãy lo chống kẻ thù trước mặt. Lần này xin thưa không phải như vậy,mà đây là một ý đồ khác biệt của một nhóm người có thể gây nguy hại cho đại cuộc chống Cộng trong ngoài nước cần phải được làm sáng tỏ.Riêng những ai có ý đồ kia khác,chớ có lu loa cái câu cũ rich :”Phe ta chống phe mình”,Vì đây không phải là sự khác biệt về “thế cách” chống Cộng giữa những người anh em cùng chí hướng mà là sự khác biệt về “thái độ chính trị” cần phải được minh định rạch ròi trước công luận đồng bào tỵ nạn Cộng sản.

Ngày xưa,mỗi khi thấy đệ tử toan tính chuyện “làm Phật,giải Phật”,tức là phân tích, chia chẻ về yếu quyết của đạo Thiền,thì các vị Tổ sư lập tức đe dọa: “Chớ,chớ có động đến.Động đến ăn 30 gậy”.Lần này nhỏ tôi đánh liều ăn 30 gậy,cả gan động đến vấn đề sinh tử hiện nay : Hòa Hợp,Hòa Giải với Việt Cộng.

Gã cựu tù tôi vốn là dân nhà quê, ruột để ngoài da, nghĩ gì thì nói phăng ra, không biết rào đón quanh co.Cho nên cái ngày 24-9 vừa qua,đứng tại phòng hội của Ban Đại Diện Cộng Đồng, bèn huỵch toẹt rằng :”Vấn đề không phải ở chỗ ngồi trên hay đứng dưới,cũng không phải cái chuyện nói lâu được 10 phút hay 3 phút tại diễn đàn,bên cạnh kẻ tay sai Việt Cộng Vũ Đức Vượng” . Vấn đề ở đây là “thái độ chính trị” phân biệt minh bạch giữa lập trường chống Cộng và lập trường Hòa Hợp ,Hòa Giải với Việt Cộng.Những người chống Cộng chân chính chỉ có thể đứng đối diện với VC hoặc tay sai, phía sau có đông đảo đồng bào hỗ trợ, cổ võ để chất vấn,lên án,thậm chí phá vỡ diễn đàn chớ không phải như những người Hòa Hợp, Hòa Giải sẵn sàng hợp tác,tranh luận,tức là cung cấp đối tượng để cho những người thân Cộng thành hình diễn đàn.

Có lẽ câu nói trên phạm phải điều húy kỵ cho nên lập tức có tiếng xì xồ phá bĩnh,kể cả cái vụ nắm tay,níu áo không cho nói tiếp.Gã nhà quê tôi thật sự ngỡ ngàng.Ngỡ ngàng vì chọc quê thì ít,mà vì cái thái độ của những người trước nay vẫn tự xưng chống Cộng mà chỉ một sớm,một chiều rẽ bước sang hướng trái ngược một cách thản nhiên thì nhiều.

Họ dở trò mị dân bằng chiêu bài “chống Cộng kiểu mới” để ru ngủ đồng bào chống Cộng như vầy : Biểu tình là biện pháp cực đoan,quá khích.Xua đồng bào đi biểu tình mãi vừa làm đồng bào mệt mỏi,vừa làm mất cảm tình người Mỹ chớ không lợi ích gì. Chi bằng cứ để năm ba người “đại diện” lên diễn đàn “Quốc tế”, kẻ ngồi trên làm diễn giả, người đứng dưới nhắc tuồng là đủ, khỏi nhọc lòng đồng bào làm chi. Lại nữa, cái lối chống Cộng kiểu mới này có lợi nhiều lắm. Một là đại diện của ta được ngồi ngang hàng với bọn thân Cộng hoặc tay sai, hoặc VC đi nữa thì vẫn hách,miễn là được..”nói” bằng thời lượng của họ là được rồi. Cái lợi thứ hai là có La dô truyền thanh cho người Mỹ nghe,còn họ có chịu nghe không là chuyện khác. Cái lợi lớn lao thứ ba trên mặt trận chống Cộng bằng “Văn hóa” là lời nói của đại diện ta được thu băng “tàng trữ” vào thư viện để làm tài liệu nghiên cứu lịch sử(!).

Cái lối nói biểu tình là cực đoan, quá khích chỉ có thể nói cho những người chưa từng biết sự ác độc và dã man của VC đối với dân chúng,khả dĩ họ còn nghe được. Chớ còn đối với những người đã từng sống và đau khổ vì VC thì việc biểu tình chỉ là biện pháp tối thiểu phải làm thôi, chỉ vì trong hoàn cảnh không thể làm quyết liệt hơn. Còn cái vụ sợ mệt nhọc thì cũng vậy. Những ai chưa từng biết cảnh cày cuốc nhọc nhằn quanh năm suốt tháng mà vẫn đói. Những ai chưa từng bị bới rác để sống từng ngày thì mới ngại mệt nhọc đi biểu tình, chớ còn đồng bào tỵ nạn chúng tôi thì mệt nhọc như vậy thì thấm thía gì,nếu như phải cực nhọc hơn nữa mà đuổi cổ được bọn VC ra khỏi xứ này thì đồng bào tỵ nạn vẫn sẵn sàng làm. Cho nên cái giọng giả nhân, giả nghĩa đó chẳng lừa bịp được ai.

Tôi sẽ không viết bài này vì hành động tích cực của đồng bào tỵ nạn cộng sản trong các cuộc biểu tình rầm rộ trong mấy ngày vừa qua đã “phủ định” mạnh mẽ và minh bạch cái lập trường ngụy hòa kể trên đầy đủ rồi.Không phải vậy sao?.

Cuộc hội thảo “Bể dâu” tại Đại học San Francisco đã bị đồng bào biểu tình biến thành cuộc ca hát “Lẫu dê” trơ trẽn và thảm hại. Một cuộc hội thảo lớn được quảng cáo rầm rộ, rốt cuộc chỉ có diễn giả mà không có người nghe. Chỉ có hai ông chống Cộng trả cho mười đồng, vào xem chơi một lúc, rồi chê dở ẹt đòi tiền lại,rồi phủi đít đi dìa. Chỉ tiếc rằng Truyền hình địa phương vì bị “xộ” ngày hôm trước bởi cuộc nghi binh chơi trò cân não của những đấng chống Cộng lả lướt, khiến toán thu hình chạy đến chỗ hội “Múa rối” mà không thấy biểu tình gì cả, nên lần này không tới thu hình chiếu cho đồng bào xem chơi. Nhưng mà cuộc biểu tình chống “Rối rít” tại Santa Cruz mới thật là ngoạn mục. Lần đầu tiên người dân Mỹ ở đây chứng kiến và ngạc nhiên khi thấy hàng trăm người Việt tỵ nạn,cờ xí ngợp trời, rầm rộ reo hò chống Cộng. Các đấng ham nghe tiếng nói của mình truyền đi trên La dô Mỹ chắc thấy tiếc rẻ khi thấy đài Truyền hình 11 truyền đi hình ảnh của em sinh viên mặc T-shirt mang bản đồ Việt Nam và Quốc kỳ ngang nhiên vào hội trường chất vấn Vũ Đức Vượng, trong lúc đồng bào ở ngoài hô khẩu hiệu rầm trời.

Sở dĩ viết bài này vì vấn đề lớn lao, nghiêm trọng hơn : Đó là chiến dịch vừa đẩy lùi sức mạnh của lực lượng chống Cộng Hải ngoại,vừa làm sống dậy phong trào Hoà giải,Hòa hợp.

Như trên đã nói,vì ngỡ ngàng trước thái độ quay quắt của một số người nên tôi để tâm tìm hiểu.Có anh em bảo cho tôi hay,trong phiên họp bữa đó, có sự hiện diện của các nhân vật thuộc nhóm LMDC có thể thuộc khuynh hướng “thỏa hiệp”.Cái vụ phân liệt trong Liên Minh thì tôi có biết bởi vì tôi có một số đồng môn ở cả hai phía Thỏa Hiệp-Kiên Định.

Điều tôi nghĩ mãi mà không hiểu là vấn nạn này : Vì sao mà cái gương nhục bại của phong trào Nguyễn Đình Huy còn sờ sờ,nóng hổi đến nỗi những người “vận động chánh trị” có cỡ như học giả Douglas Pike mà còn phải than dài : “Việt Nam là cơn ác mộng cho những người vận động chánh trị”, thì ở đây lại đi tái diễn cái cái trò đó vào lúc này? Trong khi nhóm ĐạiViệt thỏa hiệp trong nước mới chỉ toan tính tổ chức “Diễn Đàn Dân Chủ” có xin phép VC đàng hoàng,lại được ông Mỹ lớn thỏa thuận trước với Bộ Chính Trị VC rồi, mà vẫn còn bị bắt bỏ tù, rồi kêu án lãnh tụ Nguyễn Đình Huy tới 17 năm,thì ở đây tại sao đồng chí của ông lại vẫn tiếp tục toan tính mở “Diễn Đàn Quốc Tế” tranh luận Quốc-Công là sự vụ gì?.

Nghĩ mãi chưa ra,thì may quá,có người Đại ký giả Yên Mô cho trích đăng nguyên văn bài phỏng vấn đại lãnh tụ trên thực tế của nhóm thỏa hiệp là Ngài Steven Young. Đọc xong thì tôi hiểu vì sao mà mấy ngày nay xù xì ở chỗ này, sục sịt ở chỗ kia cái câu mà nếu cách đây một năm,bất cứ ai nói ra đều bị đồng bào chửi : “Đàng nào thì cũng phải nói chuyện với VC thì chi bằng cướp thời cơ nói sớm cho rồi. Uống rượu mời hay hơn uống rượu phạt”.

Đó là câu mà các đệ tử dùng để quảng diễn một cách bình dân cái “Ý chỉ” của Đại Sư phụ người Mỹ có tên là người “Trẻ” mặc dầu người không còn trẻ nữa :”Chúng tôi(?) chấp nhận lập trường Hòa Hợp,Hòa Giải theo hướng từ Độc Đảng đến Dân Chủ”. Rằng :”Khi nào cần đấu võ phái…Tướng Nhật tới (dường như là ông Tướng chạy làng hồi 75 thì phải). Khi nào cần đấu văn thì phái …một ông văn tới (chỗ này chắc Sư phụ moi óc tìm mãi chưa thấy một “nhân vật” sáng giá nào nên không thấy nêu tên). Nghe cái giọng này của Sư phụ làm tôi nhớ lại giọng trịch thượng của một vài Cố vấn Mỹ có đầu óc thực dân hồi trước 75 quá đi. Đối với mấy đấng thực dân này thì bề trên của tôi đối đãi ra chúng tôi không biết, chớ còn đám nhỏ chúng tôi ăn miếng, trả miếng ra trò,đôi khi còn vung tay múa chân dọa…thọi nữa.

Để hù dọa VC,Sư phụ bảo rằng : “Nếu người Cộng sản không biết nắm lấy thời cơ nói chuyện với chúng tôi (?) thì chúng tôi sẽ…tiếp tục tranh đấu”.Chỗ này kẹt lắm Sư phụ ơi!.Xin mách cho Sư phụ rõ : Khi đệ tử của người lý luận tới chỗ này thì đâm ra ngắc ngứ, khi được hỏi bằng sức mạnh nào để “tiếp tục đấu tranh”.Ngắc ngứ vì nửa muốn trả lời là bằng sức mạnh quần chúng,nhân dân, nhưng ngặt nỗi vừa mới đây đã phủi ra là tập hợp biểu tình lúc này là lỗi thời,là cực đoan quá khích,bây giờ làm sao nói lại được. Nửa muốn nói phăng ra là dựa vào sức mạnh Mỹ, nhưng mà cũng không ổn, vì như vậy vừa yếu về chính nghĩa vừa gây ngờ vực,vì ai cũng biết rằng cái chỗ dựa Mỹ đó là phù trầm,bất trắc khôn lường như vụ bán đứng 75 là một. Vụ bán đứng phong trào Nguyễn Đình Huy mới đây là hai.

Kẹt quá mấy ông nhỏ bèn giở sách ra đọc : “Thời đại ngày nay là thời đại đối thoại hòa bình,hợp tác phát triển Quốc tế và.. vân vân”. Và theo thói quen trong trường học, phải lấy thí dụ để dẫn chứng quan điểm của mình,bèn nói rằng : Đến như những kẻ thù truyền kiếp như Do Thái-Palestine mà ngày nay còn nói chuyện Hòa Bình với nhau được huống chi giữa người Việt với nhau. Đến đây thì hết thuốc chữa,bởi vì ai nấy đều biết rằng : Sỡ dĩ Palestine mà nói chuyện được với Do Thái là nhờ ở sức mạnh quân sự manh mẽ của họ,đặc biệt là tổ chức Biệt Động Quyết Tử Hamas lừng danh thế giới.Còn phía chống Cộng chúng ta ngày nay có gì?

Gã nhà quê xin thưa thật như vầy : Ngày nay chúng ta chỉ biết dựa vào sức mạnh của Dân Tộc thôi. Đó là chỗ dựa vững chắc, chân thật và lâu bền muôn thuở. Trong nước,VC có công an, binh lực vũ khí trấn áp thì những người chống Cộng đủ mọi khuynh hướng dựa vào sức mạnh dân chúng mà đương đầu với bạo lực. Ngoài nước,VC đuợc luật pháp và công lực Mỹ bảo vệ, thì người Việt chống Cộng huy động đồng bào tỵ nạn Cộng sản đứng lên ngăn đánh, uy hiếp không cho VC yên ổn “làm ăn” trên xứ này.

Trong khi VC ở trong nước bị phủ vây bốn phương tám hướng, bị chống đối từ trong nội bộ ra đến ngoài dân, đang đến hồi nguy kịch thì không có lý do gì một số người Việt Hải ngoại lại đi nghe lời người ngoài lăm le nói chuyện với VC. Làm như vậy là phản bội những người chống Cộng trong nước.

Trong khi VC đang bị áp lực tranh đấu của đồng bào Hải ngoại mà chùn tay trong việc bắt bớ, giam cầm những người chống đối trong nước, thì việc một số người Việt vì mưu đồ phe nhóm toan làm nhẹ sức mạnh tranh đấu của đồng bào Hải ngoại là Tội Ác. Vì làm như vậy là bỏ rơi những anh em Quốc Gia chống Cộng chết rục trong tù.

Chừng nào VC chưa thả hết tù nhân chánh trị trong nước ra và để cho họ tự do nói lên tiếng nói của họ thì người Việt Hải Ngoại vẫn tiếp tục chống Cộng.

Chỉ khi nào VC chịu ngồi lại nói với những nhóm chống đối trong nước,thảo luận về một “Tiến trình Dân Chủ hóa” đất nước thì khi đó người Việt Hải ngoại sẽ góp ý kiến về phần mình đối với tiến trình Dân Chủ hóa đó, chớ không có vụ tranh luận phải quấy gì trước cái gọi là “Diễn Đàn Quốc Tế” không có người nghe và không ai có thẩm quyền giải quyết,chỉ là “gởi gió cho mây ngàn bay”.

Nhỏ tôi vừa mới mướt mồ hôi làm cái việc luận giải lòng vòng về cái thực tại “Hòa Hợp,Hòa Giải” đáng phải ăn 30 gậy. Để tránh ăn gậy,giờ đây nhỏ tôi bèn bắt chước các vị Tổ sư,khi được hỏi “Thiền là gì?”,bèn chỉ cây bách mọc ngoài sân. Nay hỏi “Hòa Hợp,Hòa Giải ở đâu ra?”,bèn chỉ vào ông Mỹ “trẻ” ở Minnesota. Xét vì hậu sinh trí óc cùn nhụt,lại thêm 15 năm tù trong lẫn tù ngoài, thân xác tả tơi, thần trí hồ đồ, khạc ra được một câu gọn ghẽ như trên nghĩ cũng đáng được tha cho 30 gậy.Hoặc giả quý vị vẫn cứ muốn khệnh 30 gậy thì nhỏ tôi cũng vui lòng nhận lãnh,chỉ xin quý vị gia hộ,độ trì cho mấy ông “làm chánh trị” xứ tôi sớm hồi tâm phản tỉnh,nhận thức đúng thực tại chớ đừng chạy theo tham vọng cá nhân, phe nhóm để một lần nữa du dân tộc vào chỗ khốn cùng.

Và để kết thúc,xin lẩy Kiều mấy câu để cho những ai cậy tuổi trẻ,tài cao suy gẫm :

Đã mang lấy nghiệp vào thân
Thì đừng trách lẫn trời gần, trời xa
Thiện căn bởi tại lòng ta
Chữ Tâm ấy mới bằng ba chữ Tài
Có tài mà cậy chi tài
Chữ Tài liền với chữ Tai một vần.

Nguyễn Nhơn
10/95

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s