Rừng ơi,nay còn đâu ?

Lũ lụt hung hãn do cán bộ phá rừng bán?

Năm 1985 tôi có dịp lên Buôn Ma Thuột,đi ngả Quốc Lộ 14 , trên đường đi đã thấy cảnh phá rừng như ảnh phia dưới.Nếu nay có dịp trở lại thì chắc hai bên đường từ Đồng Xoài lên Buôn Ma Thuột rừng không còn.

Hien GC NKT

Rừng phòng hộ đầu nguồn hồ Đại Sơn, Bình Định bị phá - Ảnh: hoàng trọng

4fc70be201fe4_medium.jpg

Rừng Ea Súp thượng bị tàn phá nghiêm trọng.

Rừng ơi, còn đâu?
Đầu những năm 1980 của thế kỷ trước, ai đã từng ngược xuôi từ Nam ra Bắc hoặc từ TP.HCM theo quốc lộ 13 lên Bình Phước và theo quốc lộ 14 về Buôn Ma Thuột-Pleiku-Kontum đều có thể dễ dàng nhìn thấy những cánh rừng bạt ngàn, xanh tốt.

Nhưng rồi chúng đã bị tàn phá dữ dội đến mức không thể chấp nhận được.
Bộ máy quản lý và bảo vệ rừng của ta xem ra khá hoàn chỉnh: từ cấp bộ (trước đây) cho tới tận… phân trường. Rừng ở mỗi tỉnh được chia ra nhiều lâm trường, mỗi lâm trường có địa giới rõ ràng, có ban giám đốc điều hành việc quản lý. Như vậy, lực lượng có từ trung ương tới tỉnh, từ tỉnh tới huyện, từ huyện tới tận cánh rừng. Thế mà tài sản quốc gia cứ biến mất từng ngày và đến nay đã có mấy người bị xử phạt nặng vì không hoàn thành nhiệm vụ?
Theo phản ánh của Pháp Luật TP.HCM, ở Ninh Thuận bọn lâm tặc còn được cán bộ kiểm lâm bảo kê. Kiểm lâm viên Phạm Chí Dũng chở gỗ lậu bị Công an huyện Bác Ái truy đuổi đến địa phận huyện Ninh Sơn thì chặn lại được. Sau đó, gỗ lậu lại được hạt trưởng Hạt kiểm lâm huyện Ninh Sơn “giải cứu”, đưa về trụ sở hạt kiểm lâm huyện. Nhờ lực lượng công an khác hỗ trợ, Công an huyện Ninh Sơn mới bắt được số gỗ lậu này. Thì ra là ở nhiều địa phương, một bộ phận cán bộ kiểm lâm còn làm thêm nghề… dẫn lối đưa đường cho bọn lâm tặc phá rừng (!)
Càng bất bình hơn nữa khi TAND huyện Bác Ái lại xét xử theo kiểu “giơ cao đánh khẽ”, các hành vi phạm tội khác như vận chuyển, tiêu thụ lâm sản trái phép… cũng được tòa này cho qua.
Có thể dùng câu chuyện ở Ninh Thuận để lý giải tại sao rừng ở nước ta bị tàn phá ghê hồn. Khi bọn “cướp ngày và cướp đêm” cấu kết với nhau, rừng nào chịu thấu, đất không trống, đồi không trọc mới là chuyện lạ.
Thôi thì “mất bò mới lo làm chuồng” vẫn còn chưa muộn. Người dân chúng tôi đề nghị Chính phủ chỉnh đốn ngay công tác quản lý, bảo vệ rừng để cứu lấy những khu rừng quốc gia như Nam Cát Tiên, những khu rừng đặc dụng còn sót lại sau cơn đại dịch phá rừng vừa qua. Đồng thời… có kế hoạch thực hiện tốt việc trồng mới những khu rừng đã bị đốn trụi. Làm được vậy thì 100 năm sau, cháu chắt chúng ta mới có thể tự hào với nhận xét của tiền nhân: “Đồi núi VN phủ lên mình một màu xanh bất tận của rừng”; góp phần xoa dịu sự phẫn nộ của thiên nhiên đối với loài người.

__,_._,___

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s