CÔNG VÀ TỘI CỦA HỒ CHÍ MINH.

Bài của Vũ Linh Châu.

Tôi đi Mỹ theo diện Vợ Lãnh, trong trại quá cảnh ở Bangkok, CIA và ngành tình báo Thái Lan đều bố trí nhân viên tại đây, họ thường bất chợt mời một vài người lên gặp để thu thập tin tức. Tôi được một viên chức Bộ Nội Vụ Thái Lan mời lên văn phòng. Sau một vài câu chuyện làm quà, viên chức này đã bất ngờ hỏi tôi:
– Ông nghĩ gì về Hồ Chí Minh?
Tôi đã phản xạ trả lời:
– Nếu Hồ Chí Minh không phải là Cộng Sản thì rất có thể ông ta đã có một chỗ đứng ngang hàng với các vị anh hùng chống Pháp. Nhưng vì Hồ Chí Minh là lãnh tụ của Cộng Sản Việt Nam cho nên ông ta là một tội đồ của dân tộc Việt Nam.
Viên chức này đã tỏ ra rất thích thú về nhận xét trung dung, có tình có lý của tôi, ông đã đàm đạo với tôi rất lâu, cả một buổi sáng, về nhiều vấn đề to lớn quan trọng khác.
Đối với hầu hết mọi người Việt Nam tại hải ngoại, nhất là những người đã hiểu thấu đáo các thủ đoạn tuyên truyền xảo trá của Cộng Sản, thì lý luận trên đây có vẻ dư thừa và hơi ngớ ngẩn. Nhưng đối với nhiều người, nhất là người ngoại quốc, lớp người trẻ Việt Nam, những người Việt ở trong nước và các cựu đảng viên CS VN… thì lý luận này sẽ có sức thuyết phục rất cao vì sẽ rất dễ dàng để luận công và định tội của Hồ Chí Minh.
Trong quá khứ, nhất là khi cuộc chiến còn đang tiếp diễn, Cộng Sản và bọn phản chiến đã sử dụng mọi phương tiện để tô vẽ cho Hồ Chí Minh bộ mặt của một người yêu nước, của một lãnh tụ quốc gia, để rêu rao rằng hai cuộc chiến tranh mà Hồ Chí Minh đã và đang lãnh đạo, chỉ có một mục đích duy nhất là giải phóng Việt Nam khỏi ách thống trị của ngoại bang, giống hệt như các lãnh tụ Á Châu và Phi Châu khác.
Nhưng trong thực tế, mục đích tối hậu của hai cuộc chiến tranh đó không phải là để giải phóng dân tộc, không phải là để dành độc lập cho Việt Nam, mà chỉ là để bành trướng chủ nghĩa Cộng Sản mà thôi.
Chiến thắng của hai cuộc chiến đó cũng chẳng có gì để mà vênh váo. Không có chiến thắng Điện Biên thì thực dân Pháp cũng phải cuốn gói ra đi, như Pháp và tất cả các đế quốc thực dân khác đã phải hoàn toàn từ bỏ mọi thuộc địa trên toàn thế giới, từ Indonésia, Mã Lai, Ấn Độ, Pakistan, các nước vùng Trung Đông, các quốc gia tại Bắc Phi và cả lục địa Phi Châu… Tất cả các cựu thuộc địa đó đều đã dành được độc lập, đều đã đánh đuổi được thực dân đế quốc mà có cần phải núi xương sông máu, giang sơn chia cắt như Việt Nam ta đâu.
Thái Lan, Singapore, Hồng Kông, Đài Loan, Đại Hàn… đâu có Đảng, đâu có Bác, đâu có Chủ nghĩa Mác Lê… mà họ đã giầu mạnh hơn Việt Nam biết bao nhiêu lần từ rất lâu rồi!

Thắng Mỹ cũng vậy, vì Miền Bắc, theo lệnh Nga Tầu, xâm lăng Miền Nam để áp đặt chủ nghĩa CS, nên Mỹ mới phải đem quân vào Việt Nam để ngăn chặn làn sóng đỏ. Vì Việt Nam có một vị trí chiến lược vô cùng quan trọng tại Đông Nam châu Á, nên Cộng Sản quốc tế mới đổ dồn võ khí và tiền bạc vào để cố chiếm cho bằng được, do đó Hoa Kỳ và thế giới Tự Do cũng phải cương quyết tận lực bảo vệ bằng mọi giá. Điều này thì chính HCM và Lê Duẩn cũng đã long trọng xác nhận:
Ngày 7-1-1959, trên báo Tin Tức (Liên Sô), Hồ chí Minh chính thức tuyên bố: “Như vậy là ở Đông Nam Châu Á, chúng tôi đã đứng ở tiền đồn của mặt trận dân chủ và hoà bình toàn thế giới chống lại chủ nghĩa đế quốc và chiến tranh.” (HCMTT, tập 8, trang 258).
Ý tưởng đó cũng đã lại được chính miệng Tổng Bí Thư Lê Duẩn công khai xác định: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, đánh cho Trung Quốc”.
Như vậy đã rất rõ ràng hiển nhiên rằng mục đích tối hậu cũa hai cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ chỉ là vì nhu cầu bành trướng của chủ nghĩa CS quốc tế mà thôi.
Tạo cơ hội cho Mỹ vào rồi lại phí phạm cả nhiều triệu thân xác con người Việt Nam mới đuổi được Mỹ ra… Rồi bây giờ lại trơ trẽn rước Mỹ trở lại. Những âm mưu thâm hiểm và những tội ác ghê tởm này của HCM và của đảng CS VN chắc chắn sẽ được lịch sử khách quan ghi lại cho các thế hệ mai sau.

Thống nhất đất nước cũng vậy, không có HCM theo lệnh của Nga của Tầu, bắt tay với Thực dân Pháp để chia cắt thì cần gì phải thống nhất. Một mình mình chia, rồi cũng một mình mình nối, nối bằng núi xương sông máu và muôn ngàn tang tóc đau thương. Trong lịch sử thế giới cận đại, trên địa cầu có ba quốc gia, vì chủ nghĩa Cộng Sản mà bị chia đôi, đó là Nước Đức, Triều Tiên và Việt Nam. Nước Đức đã thống nhất mà không hao tốn mất một giọt máu, Triều Tiên thì rồi cũng sẽ như vậy, chỉ có dân tộc Việt Nam chúng ta là đã xương chất thành núi, máu chảy thành sông với biết bao đau thương tan cửa nát nhà…cho đến ngày nay, vết thương vẫn còn đang rướm máu.

“Thấy một vật sáng lấp lánh trên một ngọn cậy phía cuối một khu rừng già hoang vu chằng chịt, tưởng đó là một viên ngọc quí, Hồ Chí Minh đã hăm hở lãnh đạo toàn Đảng, toàn Quân, toàn Dân Việt Nam phí phạm biết bao công sức, biết bao mồ hôi nước mắt và biết bao sinh mạng để mò mẫm về phía cái vật lấp lánh đó. Nhưng khi đến nơi mới biết đó không phải là một viên kim cương, mà nó chỉ là một giọt nước mắt”.
Đồng ý rằng HCM không phải là một lãnh tụ duy nhất trên thế giới đã hoang tưởng về chủ nghĩa Cộng Sản, về Xã Hội chủ nghĩa như vậy. Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Fidel Castro, Pôn Pốt, Ceaucescu… và ngay cả nhiều nhà trí thức nổi tiếng trên khắp thế giới cũng đã bị cái lý thuyết hào nhoáng này mê hoặc. Nhưng mà với địa vị của một nhà lãnh đạo, cũng giống như các lãnh tụ CS nói trên, HCM cũng phải hoàn toàn lãnh chịu trách nhiệm trước lịch sử về sự nhận thức mù quáng và sai lầm này.
Trách nhiệm của HCM càng nặng nề hơn nữa khi mà ông ta đã lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân VN để lừa dối mọi người và để che đậy mục đích tối hậu của ông ta. Mục đích đó là áp đặt chủ nghĩa CS trên toàn cõi VN. Trong suốt cuộc chiến, người ta chỉ nghe thấy khẩu hiệu “Đánh Mỹ cứu nước”, nhưng ngay sau ngày 30/4/1975, khi đã cầm chắc chiến thắng trong tay rồi thì phe đảng của HCM liền trơ trẽn chường ngay cái mặt thật Cộng Sản ghê tởm ra với toàn dân. Đảng thì đổi thành Đảng CS VN, tên nước thì là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN, huỵch toet ra với toàn dân rằng “Yêu nước là yêu Xã Hội Chủ nghĩa”…
Nhưng mà chuyện gì phải đến đã đến, lý thuyết CS, Chủ nghĩa Xã Hội chỉ là không tưởng, không thể áp dũng thành công trong thực tế. Cho nên chỉ mươi năm sau ngày “Giải Phóng”, người ta đã phải cuống cuồng la lối: “Đổi mới hay là chết”, nghĩa là người ta đã phải lập tức vứt bỏ lý thuyết CS để áp dụng “Kinh Tế Thị Trường”, một cái tên khác của Chủ Nghĩa Tư Bản.
Cho nên xin được lưu ý mọi người rằng những thành qủa đang có tại VN hiện nay không phải là do chủ nghĩa Cộng Sản của HCM mang lại, mà chính là do chủ nghĩa Tư Bản. (Hiện nay đang được gọi bằng một cái tên khác là Kinh Tế Thị Trường). Cũng xin lưu ý mọi người rằng, hiện nay, người ta gia nhập đảng CS không phải là vì lý tưởng CS, không phải là để tạo dựng công bằng cho xã hội…mà chỉ là để mưu tìm địa vị cho cá nhân, chỉ là để mong được vinh thân phì gia mà thôi.
Như vậy đã qúa rõ ràng hiển nhiên rằng chủ nghĩa Cộng Sản do HCM du nhập đã là nguyên nhân gây ra mọi tang tóc đau thương cho nhân dân VN.
Vậy mà to gan, cả vú lấp miệng em, dám tự cho mình là đệ nhất anh hùng của dân tộc, dám so sánh tội ác của mình với các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm oanh liệt, trong sáng của tiền nhân. Dám tôi tôi, bác bác với cả Đức Thánh Trần Hưng Đạo, một vị đệ nhất anh hùng của dân tộc, một người mà nhân dân đã kính cẩn tự nguyện tôn vinh lên hàng hiển thánh.

Không có HCM và bè lũ CS cuồng tín thì đã không có các sự phí phạm khủng khiếp về người về của trong hai cuộc chiến tranh vừa qua và Việt Nam đã qua mặt Thái Lan, Đại Hàn, Mã Lai, Đài Loan… từ hàng thế kỷ trước rồi.
HCM và Đảng CS VN đã phí phạm biết bao sinh mạng, biết bao công sức và tài sản của nhân dân để quyết tâm áp đặt chủ nghĩa Cộng Sản trên đất nước VN, nhưng khi đã có được nó trong tay thì mới biết rằng đó chỉ là một mớ lý thuyết vô dụng và mơ hồ không tưởng.
Tóm lại, Hồ Chí Minh là một tội đồ của dân tộc Việt Nam vì hai cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ do HCM phát động và lãnh đạo không phải là nhằm mục đích dành độc lập cho dân tộc VN, mà chỉ là để áp đặt chủ nghĩa Cộng Sản Quốc Tế tại VN và tại Đông Nam châu Á mà thôi.

Vũ Linh Châu.

fpc.pl?ywarid=515FB27823A7407E&a=10001310322279&js=no&resp=img__,_._,___

Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

4 Responses to CÔNG VÀ TỘI CỦA HỒ CHÍ MINH.

  1. Pingback: CÔNG VÀ TỘI CỦA HỒ CHÍ MINH - vn-share-news

  2. Trung Kiên nói:

    Bài viết hay, lập luận vững chắc, khá thuyết phục!

    Cám ơn tác giả Vũ Linh Châu

  3. San Le nói:

    TẠI SAO DÂN VIỆT NAM GỌI
    ĐẢNG CSVN LÀ ĐẢNG CƯỚP, HỒ CHÍ MINH LÀ HỒ TẶC?

    Lê Duy San

    Trong bài “Nếu dân Việt chọn một đảng chính trị” đăng trên Người-Việt Online, ông Ngô Nhân Dụng viết “Một đảng chính trị là của những đảng viên họ đồng ý với nhau về mục tiêu giành lấy quyền hành để cai trị theo chủ trương của họ.” Dĩ nhiên cái chủ trương ấy là một cái chủ trương mà mọi đảng viên của họ cho là tốt đẹp và được nhiều người dân ủng hộ thì họ mới giành được quyền hành. Cũng như một chính trị gia, muốn thành công không những phải là người có khả năng ăn nói mà ngay cả những chương trình tranh cử của người ấy cũng phải thu hút được sự ủng hộ đông đảo của quần chúng, Vì thế, ngay cả đảng Cộng Sản Việt Nam, là một đảng duy nhất nắm quyền cai trị, nhưng trong cương lĩnh của đảng Cộng Sản Việt Nam cũng như những chính sách mà chúng đem ra áp dụng cũng phải dựa vào long dân với những chủ trương tốt đẹp như: Cách mạng tư sản dân quyền, cách mạng ruộng đất, xã hội tự do, nam nữ bình quyền, v.v…trong cương lĩnh của đảng năm 1930 và xã hội công bằng, do nhân dân làm chủ, con người được giải phóng khỏi áp bức, bất công, có cuộc sống ấm no, hạnh phúc, có nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân v.v…trong cương lĩnh của đảng năm 1991.
    Ấy vậy mà tại sao đảng Cộng Sản Việt Nam lại bị gọi là đảng cướp? Và tại sao ông Hồ Chí Minh, người sáng lập ra đảng Cộng sản Việt Nam lại bị nhân dân Việt Nam gọi là Hồ Tặc ( Hồ Tướng Cướp) ?
    Mặc dầu chữ “Cướp chính quyền” không những đã được nhân dân Việt Nam dùng khi đảng Cộng Sản Việt Nam núp dưới hai chữ Việt Minh để đoạt chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim vào ngày 2 tháng 9 năm 1945 tại quảng trường Ba Đình Hà Nội mà chính đảng Cộng Sản Việt Nam cũng dùng mấy chữ này trong các sách vở và tài liệu. Mặc dầu trong chiến dịch cải cách ruộng đất 1954, đảng Cộng Sản Việt Nam đã cướp của ( tài sản và đất đai) của các điền chủ và chính bọn chúng đã giết chết hơn 170 ngàn người dân vô tội chỉ vì có vài sào ruộng hay vài mẫu ruộng. Tết Mậu Thân năm 1968, chỉ vì không cướp được miền Nam, đảng Cộng Sản VN đã hạ lệnh giết chết trên 5 ngàn người vô tội ở Huế. Cho tới ngày 30 tháng 4 năm 1975, nhân dân Việt Nam vẫn chưa ai gọi đảng Cộng Sản Việt Nam là đảng Cướp là tại sao ? Bởi vì bọn Cộng Sản Việt Nam trước năm 1954 dưới chiêu bài “Chống thực dân Pháp để giải phóng dân tộc” và sau này, trước năm 1975, với chiêu bài “Chống Mỹ cứu nước”, vẫn che dấu được cái bộ mặt tay sai của Cộng San Quốt Tế là Liên Sô và Trung Quốc, vẫn bịp bợm và lừa gạt được nhân dân Việt Nam là chỉ có chúng mới là người có công giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Vì thế nhiều người vẫn tưởng rằng chúng có chính nghĩa và những tội cướp của giết người mà bọn chúng chúng làm là đúng.
    Nhưng sau tháng 4 năm 1975, đảng CSVN đã cướp 16 tấn vàng của Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam đem về bắc chia nhau. Với những chính sách đổi tiền, mỗi gia đình chỉ được phép đổi có 100ngàn đồng tiền VNCH để lấy $200 tiền VC cũng như chính sách đánh tư sản mại bản, chính sách kinh tế mới, đảng Cộng Sản VN đã cướp trắng trợn không biết là bao nhiêu tiền bạc, của cải, nhà cửa của đồng bào miền Nam và cũng kể từ đó, đảng Cộng Sản Việt Nam đã được nhân dân miền Nam gọi là đảng Cướp, thật không sai chút nào. Ngày nay chúng (bọn CSVN) còn cướp cả đất đai của các tôn giáo như Công Giáo, Phật Giáo, Cao Đài, Hoà Hảo, Tin Lành v.v…và đất đai của nhân dân cả hai miền Nam, Bắc vì thế mới có những vụ giáo dân xứ Thái Hà biểu tình phản đối ở Hà Nội, giáo dân Tam Tòa mit tinh cầu nguyện ở Vinh, vụ dân oan khiếu kiện ở Saigon v.v…
    Trên đây chỉ là mấy vụ điển hình, nhưng hành vi cướp của, giết người của đảng CSVN rõ ràng và có ghi vào sử sách. Ngoài ra còn không biết bao nhiêu những vụ cướp của, giết người khác mà đảng CSVN đã thi hành một cách dấu diếm như thủ tiêu, thanh toán hoặc đổ cho người quốc gia hoặc đảng phái đối lập. Ngay cả những người đã nghe theo lời dụ dỗ của bọn chúng, đem tiền về làm ăn, chúng cũng không tha, nhiều người còn bị chúng bỏ tù trước khi cướp hết tài sản. Vụ gần đây nhất là vụ Bát Nhã Làng Mai ở Lâm Đồng.
    Qua những sự kiện trên, đảng CSVN đã lộ nguyên hình là một đảng Cuớp không những đúng nghĩa là một đảng cướp. mà còn là một đảng cướp dã man và tàn bạo nhất thế giới. Thực vậy, các đảng cướp, thường chỉ cướp của, ít khi chúng giết người, trừ trường hợp bất khả kháng. Nhưng đảng CSVN, sau khi cướp của, nếu chúng không giết thì cũng bỏ tù.
    Khi một đảng được gọi là đảng cướp, thì thủ lãnh của đảng cướp phải là một tướng cướp. Đảng CSVN đã là một đảng cướp, thì thủ lãnh của đảng CSVN, tức Hồ Chi Minh phải là một tướng cướp. Do đó người dân Việt Nam thường gọi Hồ Chí Minh là Hồ Tặc, nhiều người còn gọi ông Hồ là Dâm Tặc. Điều này thật cũng không có gì là quá đáng vì chính Hồ Chí Minh cũng đã từng cướp của giết người. Thực vậy, năm 1945, sau khi cướp được chính quyền, ông Hồ tổ chức một tuần lễ vàng, lấy lý do là để mua khí giới. Nhưng ông Hồ đã cướp đi số vàng này đem hối lộ tướng Tầu là Lữ Hán để y không cung cấp vũ khi cho các đảng phái quốc gia VN. Ngoài vụ cướp số vàng này, số vàng của nhân dân cúng để mua vũ khí chống Pháp, ông Hồ còn phạm tội giết người, đó là giết Nông Thị Xuân, một người làm của ông để che dấu tội lợi dụng quyền hành để hãm hiếp người làm tới có con.

    Không những cướp của, giết người, ông Hồ còn cướp cả vợ của đàn em là Nguyễn thị Minh Khai, vợ của Lê Hồng Phong và cướp cả trinh tiết của không biết bao nhiêu là cháu ngoan Bác Hồ. Trong bài “Lần gặp bác Hồ, tôi bị mất trinh”, chị Huỳnh Thị Thanh Xuân ở Quảng Nam cho biết, năm 1964, chị và một số các em thiếu nhi tuổi vào khoảng 14, 15 được cơ quan và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam cho ra Bắc thăm bác Hồ. Khi gặp bác, bác đã ôm hôn mỗi ngưới một cái. Riêng chị, bác không những đã hôn môi chị mà lưỡi của bác còn ngoáy ngoáy trong miệng của chị. Sau chị đã được bác dẫn tới phòng chiếu phim để coi phim cùng mọi người. Chị được ngồi cạnh bác. Một tay bác choàng lên vai chị còn tay kia bác xoa lên bộ ngực mới lớn của chị và tối hôm đó, chị đã được đưa tới phòng riêng của bác. Gặp chị, bác như con hổ đói và bác đã cướp đi mất cái trong trắng và qúi giá nhất của đời người con gái của chị.
    Một bạn trẻ, anh Huỳnh Ngọc Thiên Trường, sinh ngày 22/12/1981, hiện đang sinh sống tại Saigon, trong bài “Cuộc cách mạng thanh niên trí thức sẽ bùng lên” đã viết như sau: “Chắc các bạn cũng đã nhận thấy rõ, cho đến nay thì cả Đảng Cộng Sản Việt Nam và Nhà nước CHXHCNVN hiện nay đã hiện nguyên hình là một bọn cướp. Dân oan khắp nơi cùng quẫn đành đổ về Hà Nội và TP.HCM biểu tình, vì bản thân và gia đình họ bị cướp trắng hết đất đai, nhà cửa, nhưng tất cả hành động biểu tình ôn hòa của họ đều bị đám công an côn đồ đàn áp thẳng tay. Người dân làm lụng lam lũ cực khổ để đóng thuế nuôi bọn công an, để rồi đến lượt chúng ra tay giết chính chúng ta một cách tàn nhẫn, dã man như vậy hay sao?
    Tóm lại, đảng CSVN đúng là một đảng Cướp và Hồ Chí Minh đúng là Hồ Tặc. Trong lịch sử thế giới, nói chung, lịch sử Việt Nam, nói riêng, chưa hề có một đảng chính trị nào bị gọi là đảng cướp và cũng chưa hề có một vị Vua nào hay một vị Tổng Thống nào bị chính dân của mình gọi Tặc trừ đảng Cộng Sản Việt Nam và Hồ Chí Minh. Không những thế, ngày nay, nhiều người còn gọi Hồ Chí Minh là Thằng, thằng Hồ Chí Minh và coi lăng của ông Hồ Chi Minh như một cái cầu tiêu và ông Hồ Chí Minh như cái bộ phận sinh dục của người đàn ông như trong bài thơ sau:
    Một năm hai thước vải thô,
    Nếu đem may áo cụ Hồ ló ra.
    May áo thì hở lá đa,
    Chị em thiếu vải hoá ra lõa lồ.
    Vội đem cất ảnh bác Hồ,
    Sợ rằng bác thấy tô hô bác thèm.
    Trong bài “Việt Nam, 70 năm dưới thể chế cướp bóc”, Võ thị Hảo, một nhà văn trong nước viết : “Trên đời này có nhiều loại cướp bóc nhưng không loại cướp bóc nào có thể hủy hoại cả một đất nước như loại dùng thể chế chính trị và bộ máy chính quyền làm công cụ cướp đoạt của người dân. Bao đau thương khổ nạn của loài người cũng chủ yếu từ đó mà ra.”
    Vậy mà bọn Cộng Sản Việt Nam vẫn luôn luôn hô hào phải học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, và phải noi theo đạo đức Hồ Chí Minh. Thảo nào bọn Cộng Sản VN càng học tập tư tưởng HCM bao nhiêu và noi gương đạo đức HCM bao nhiêu thì bọn chúng lại càng tham nhũng, gian ác, dối trá, đồi bại và hủ hoá bây nhiêu.

  4. Pingback: Công và Tội của Hồ Chí Minh | Vũ Thất

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s