Những cánh sen Yên Bái + Yên Bái: Càng che đậy c àng rách việc

damtang docuongminh
Đám tang của Đỗ Cường Minh (Ảnh từ video trên Youtube)

63 ô tô lớn nhỏ là cái nhiều người đếm được khi xem một clip đang lưu hành trên mạng quay lại đám tang của ông Đỗ Cường Minh, người được cho là nghi can đã giết chết Bí thư tỉnh ủy cùng với Chủ tịch HĐND tỉnh, kiêm Trưởng ban Tổ chức Tình Ủy tỉnh Yên Bái.

5 chiếc xe đi đầu có màu đen và giống với cung cách của xã hội đen trong các phim Hongkong. Trên mui mỗi chiếc là 1 hoa sen khổng lồ màu vàng cho thấy đám tang này được tổ chức khá tốt, có điều không hiểu cái biểu tượng hoa sen này có phải do vợ của ông Minh, hay người nhà bên vợ ông Minh nghĩ ra hay không.

Hoa sen đối với nhà Phật tượng trưng cho tám điều ý nghĩa liên quan mật thiết đến của con người, tám điều ấy là: Không nhiễm, tức là miễn nhiễm với cái hôi tanh nơi chúng mọc, Trừng thanh: chỗ nào có sen mọc thì nước không bao giờ đục. Kiên nhẫn. Viên dung: tượng trưng cho tính viên giác của chúng sinh, Thanh lương: sen nở vào mùa Hè tượng trưng cho lửa tam giới nhưng sen vẫn vượt qua cái nóng của tham sân si, Hành trực: thân sen mọc lên luôn ngay thẳng, Ngẩu không: tuy thân sen ngay thẳng nhưng trong ruột lại trống không tượng trưng cho cái hồn nhiên của Phật Di Lặc và Bồng thực: ý nói hoa sen là loại thực vật khác thường khi hoa và quả cùng xuất hiện một lần.

Gia đình ông Minh không phải là Phật tử để hiểu rõ ý nghĩa thâm sâu của sen đối với nhà Phật, thế nhưng khi cho 5 hoa sen khổng lồ mở đường đám tang thì hẳn nhiên gia đình ông nhắc lại hàm ý “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” mà dân gian luôn nhắc đến như một tấm gương soi chiếu lại giữa nhơ bẩn và sạnh sẽ.

Không lẽ ông Đỗ Cường Minh sạch sẽ như sen?

Chẳng ai đồng ý với ý tưởng này, ngay cả bà Phạm Thị Thanh Trà Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái, người “nói tốt” cho ông Minh tới giờ phút cuối cùng cũng không dám nói ông Minh sạch sẽ, theo ngữ nghĩa của sen.

Sau khi vụ án nổi tiếng này xảy ra, cái mà người dân mong được xem nhất không phải là đám ma của hai ông “nạn nhân” mà là đám ma của ông “hung thủ”. Gọi hung thủ là ông cũng không có gì quá đáng bởi ngay sau khi vụ xả súng xảy ra chính bà Phạm Thị Thanh Trà, đương kim Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái, Ủy viên Trung ương đảng, mở cuộc họp báo tại UBND tỉnh Yên Bái nói về diễn tiến vụ việc. Mặc dù xác định kẻ giết người là Đỗ Cường Minh nhưng bà Trà vẫn ưu ái gọi đó là một con người hiền lành, luôn chấp hành tốt các quyết định của Đảng.

Nguyên văn được báo chí trích dẫn: “Ông Đỗ Cường Minh là người hiền lành, luôn hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Tôi suy nghĩ rằng do một diễn biến tâm lý không làm chủ được, có dấu hiệu cực đoan nên đã hành động như vậy. Còn về tư cách của ông Minh, là một cán bộ tốt”.

Cuối cùng bà cho rằng vụ này xảy ra là do “cơn bão lòng” của ông Minh đối với hai cán bộ lãnh đạo trực tiếp của mình.

“Cán bộ tốt” thì chắc chắn không thể đối xử như một “hung thủ” được, nhất là khi cán bộ ấy đã chết.

Tuy nhiên, nói thì như vậy nhưng trong lòng Đảng chắc đau lắm. Ba đảng viên ưu tú cùng một lúc “ra đi” hẳn là mất mát ấy rất to lớn và lúc này là lúc Đảng đang lo thù trong giặc ngoài hơn lúc nào hết. Thù trong là nội bộ đảng, không biết tiếp theo ai sẽ là “hung thủ” và ai là “nạn nhân”. Dù hung thủ hay nạn nhân thì cũng là đảng viên với nhau như anh em trong nhà giết nhau làm sao không lo được?

Còn giặc ngoài, không phải là nước ngoài nào đâu, mà chính là nhân dân. Đảng đã nhìn thấy sự hả hê của hơn 95% dân chúng thì không lẽ lại chẳng lo họ sẵn sàng trở thành giặc hay sao? Mà nói họ là “giặc ngoài” thì cũng chẳng có gì sai, bởi họ chưa bao giờ đồng tình hay đồng hành cùng với đảng cả. Họ đơn độc sống, đơn dộc chịu đựng những gì mà đảng gây ra cho họ trong hơn 70 năm qua vậy thì họ có “bên trong” như đảng nhận vơ bao nhiêu năm nay không?

Người dân chờ xem đám tang của ba cán bộ như chờ xem phim hay. Họ háo hức và có người thậm chí chạy mãi tận thành phố Yên Bái để xem cho biết sự tình.

Trớ trêu nhất là hai cái đám tang cùng lúc giữa hai gia đình, một của nạn nhân, hai là “đối tượng”. Ngôi nhà Đỗ Cường Minh ở đường Đinh Tiên Hoàng, phường Đồng Tâm, thành phố Yên Bái, chỉ cách nhà ông Phạm Duy Cường, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái, hơn 100 mét, tức là không quá 12 căn nhà! Đúng là con tạo trớ trêu!

Con đường Đinh Tiên Hoàng của thành phố Yên Bái chắc sẽ vào sử sách bởi nó đã nổi tiếng từ nhiều năm nay khi cán bộ cao cấp nhất của tỉnh tập trung mua nhà trên con đường này đến nỗi nó có thêm hỗn danh là “phố quan”, quan đầy phố, quan làm cho phố lên giá hẳn.

Theo một phóng viên của Trí thức trẻ kể lại “bà Nguyễn Thị Lài, 54 tuổi, hàng xóm của Bí thư tỉnh ủy, và cũng ở đối diện nhà nghi phạm Đỗ Cường Minh tỏ ra vô cùng bất ngờ và hoang mang trước sự việc. Bà Lài kể với phóng viên Trí thức trẻ: “Ở đây chúng tôi gọi là phố quan, sự việc xảy ra là phố quan chúng tôi mất đi 2 người ưu tú. Vì những năm gần đây có nhiều người thăng chức nên khu phố này được đánh giá rất cao. Hằng ngày ông ấy, nghi phạm Đỗ Cường Minh, hiền lành lắm, không hiểu vì lý do gì mà lại hành động như thế”

Cái phố quan ấy nay cùng lúc có hai chiếc quan tài và hai đám tang lạ lùng chưa từng thấy. Một bên là hai ba bộ trưởng về kính viếng, một bên là dân chúng cùng bạn bè kiểm lâm không loại trừ anh hùng lâm tặc từng chịu ơn của ông Minh.

63 chiếc xe con nối đuôi nhau trừ đi chiếc xe chở quan tài và một chiếc buýt chở gia quyến, 61 chiếc còn lại là của người dân ư?

Nói gì thì nói khó mà tin được đó là xe của nhân dân. Người dân tỉnh Yên Bái nổi tiếng là nghèo gần như nhất nước, ai có xe con cũng đều là cán bộ hay ít ra cũng bà con xa gần với cán bộ mượn thế để làm ăn. Yên Bái nổi tiếng hai lĩnh vực phá rừng và buôn bán ma túy. Hai lĩnh vực ấy đã làm nên Yên Bái và đám tang của ông Minh cũng là lúc để những khuôn mặt cộm cán trong bóng tối trả ơn cho gia đình ông qua việc công khai tham gia đám tang được xem là rất nhạy cảm đối với chính quyền này.

Bởi ông là Chi cục trưởng chi cục kiểm lâm của tỉnh, một cái ghế mà hàng trăm nhân vật có tiền của Yên Bái muốn mua.

Chẳng lẽ đúng như lời bà Trà hớ hênh “giải mã” trong buổi họp báo: Án mạng này không liên quan tới việc tổ chức nhân sự, khi gần đây có chủ trương sát nhập kiềm lâm vào cơ quan Nông nghiệp….

Những lời tự thuật của bà Trà cho dư luận xã hội thấy rõ hơn sự trả thù của ông Minh khi Trưởng ban tổ chức tỉnh ủy thông đồng với Bí thư Tỉnh ủy đối xử với ông ta.

Sen trong đám tang ông Minh thật ra còn có một ý nghĩa khác, nó nói lên thông điệp của gia đình ông rằng mặc dù đảng chỉ lo thu vén cá nhân và tận thu trên những chiếc ghế béo bở nhưng trong đảng vẫn còn rất nhiều hoa sen đang vươn lên trong đám bùn nhơ ấy và quan trọng hơn, chúng chờ đợi đến phiên mình.

CanhCo

===

Yên Bái: Càng che đậy càng rách việc

Người Việt Nam nào cũng vui khi nghe tin anh Hoàng Xuân Vinh đoạt huy chương vàng môn bắn súng 10 mét ở Thế Vận Hội Rio năm nay; anh Vinh còn chiếm huy chương bạc trong môn thi bắn 50 mét. Nhưng chắc dù người Việt tự hào nhất về tài thiện xạ của mình, cũng không ai lại tin rằng có một đồng bào cầu kỳ, lập dị đến nỗi, khi tự kết liễu cuộc đời, lại bắn từ sau gáy cho viên đạn xuyên ra đằng trước.

3lanhdao yenbaiVậy mà đảng Cộng Sản của ông Nguyễn Phú Trọng muốn dùng hệ thống tuyên truyền bảo dân Việt Nam phải tin như vậy. Khi vụ ba người chết ở Yên Bái được loan báo trên mạng lần đầu tiên, Bác Sĩ Vàng À Sàng, giám đốc bệnh viện đa khoa Yên Bái, đã nói rằng ông Ðỗ Cường Minh chết vì vết viên đạn bắn từ gáy. Sau đó, tin tức chính thức của đảng Cộng Sản lại khẳng định rằng ông Minh tự sát, sau khi đã bắn chết hai quan đầu tỉnh, ông Phạm Duy Cường, bí thư và Ngô Ngọc Tuấn, trưởng ban tổ chức kiêm chủ tịch. Sau đó, lời nói của Bác Sĩ Vàng À Sàng bị xóa mất mà không có lời giải thích nào cả.

Ba người đã thiệt mạng. Mạng con người rất quý. Những người chết cũng có quyền không phải chết trong bóng tối, phải chết trong cảnh bóng tối che phủ làm nổi lên những nghi ngờ. Gia đình các nạn nhân, con cháu họ đời nay và đời sau cũng có quyền biết sự thật. Cả ba người tạ thế đều là nạn nhân của guồng máy cai trị mà họ tham dự, như tất cả các công dân Việt Nam khác. Sau khi chết đi, họ tiếp tục là nạn nhân của một guồng máy bưng bít sự thật. Ðó mới là nỗi oan khuất lớn nhất.

Dù muốn giữ lòng kính trọng đối với những người đã qua đời, ai muốn biết sự thật cũng không thể nào không đặt nhiều câu hỏi. Ðặc biệt, là những nhà báo, làm nghề thông tin.

Nhà báo trên thế giới nổi tiếng là những người tò mò nhất. Bởi vì độc giả rất tò mò. Nếu một vụ án mạng tương tự xảy ra tại nước Pháp, ở Indonesia, hay ở Congo thì hàng trăm phóng viên đã đi tìm, đi hỏi thăm hàng ngàn người dính líu đến ba nạn nhân và các đồng sự của họ trong tỉnh ủy Yên Bái. Người ta cũng đi phỏng vấn tất cả những người có thể đã gặp ba nạn nhân lần chót; nhất là những nhân viên có mặt tại trụ sở lúc xảy ra án mạng, vì họ đang chuẩn bị phiên họp của hội đồng tỉnh, đáng lẽ diễn ra khoảng 30 phút sau khi nghe tiếng súng nổ. Ai đã trông thấy ông Ðỗ Cường Minh trong thời gian trước và sau 7 giờ sáng ngày hôm đó? Ai thấy ông Minh đi từ văn phòng ông Cường sang phòng ông Tuấn? Cử chỉ, hành vi, nét mặt của ông Minh ra sao? Có ai thấy ông ấy cầm một cái túi hay cái gì có thể che giấu khẩu súng K-59 hay không?

Nếu các nhà báo ở Việt Nam được tự do, chắc họ cũng tìm gặp ngay những người nghe tiếng súng nổ và những người mở cửa vào phòng ông Tuấn và ông Cường đầu tiên. Họ thấy ba người ở những vị thế nào và bị thương tích như thế nào? Ai đã gọi người đến cứu cấp? Những nhân viên cấp cứu đã làm gì? Tại sao không cứu ngay tại chỗ trước khi đưa tới nhà thương? Nếu có người đã chết rồi, tại sao không giữ tại hiện trường để việc điều tra dễ dàng hơn? Có ai thay đổi các chứng tích tại các nơi đó hay không?

Nhà báo còn phải hỏi những nhân viên điều tra xem họ tìm thấy những gì tại hiện trường mà chỉ nghe nói ông Cường có hàng trăm tỉ đồng cùng nhiều đồ quý giá trong văn phòng. Họ cũng phải đi tìm gia đình các nạn nhân, nhất là ông Minh, để hỏi thăm có điều gì lạ trong hành vi, ngôn ngữ của họ trong mấy ngày trước đó hay không? Gia đình ông Minh có sao chép tất cả các hồ sơ trong máy vi tính của ông đặt ở nhà, trước khi công an đến mang đi hết hay không?

Nhân vật quan trọng nhất cần phỏng vấn là Bác Sĩ Vàng À Sàng, giám đốc bệnh viện. Thưa bác sĩ, vết đạn làm ông Minh chết chạy theo hướng nào? Tại sao bác sĩ không cải chính bản tin đầu tiên nói đạn bắn từ sau gáy? Xin cho chúng tôi được coi biên cuộc bản giảo nghiệm tử thi, có chữ ký của các bác sĩ chuyên môn. Nhưng một nhà báo khôn lanh thì sẽ tìm ngay cơ hội trò chuyện với vợ con ông bác sĩ giám đốc, hoặc một người thân nhất của ông, trước khi chính thức phỏng vấn ông, để dọ hỏi xem lần đầu khi kể chuyện vụ án mạng ông có nói vết thương như thế nào không. Tất cả những dữ kiện tìm được đó sẽ đem so sánh với trí nhớ của những người đầu tiên chạy vào phòng ông Tuấn chứng kiến cảnh chết chóc, và ghi nhận của các nhân viên cấp cứu tại bệnh viện.

Nhà báo có bổn phận tìm gặp những nhân viên đầu tiên ở bệnh viện Yên Bái tiếp nhận các nạn nhân, hoặc các tử thi của họ, để hỏi các chi tiết. Ngay cả khi những người này từ chối không nói, thì đó cũng là một thông tin đáng cho độc giả biết. Khi ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đứng bên giường bệnh để chụp hình thì người nằm trên giường là ai, sao không thấy chú thích dưới bức hình? Tại sao không tiết lộ? Người làm báo càng tò mò muốn hỏi tại sao bản tin viết ông Phúc “đề nghị các y bác sỹ tập trung nỗ lực hết mình… để cứu chữa các nạn nhân,” trong khi chính giám đốc bệnh viện, khi ông Phúc còn chưa đến, lại nói rằng hai ông Cường và ông Tuấn đã tắt thở trước khi nhập viện?

Những câu hỏi nêu làm thí dụ trên đây, và hàng trăm câu hỏi khác, các nhà báo ở nước ta không nói cho độc giả biết họ đã hỏi hay chưa và họ được nghe những gì. Nhưng tất cả mọi người Việt Nam biết đọc biết viết đều thắc mắc, đều muốn biết về những cái chết của ba người mới ngoài 50 tuổi, ông Cường già nhất cũng mới 58. Gia đình, vợ con các nạn nhân có quyền được biết.

Người Việt Nam cũng có quyền thắc mắc tại sao Bộ Chính Trị Ðảng Cộng Sản không đến viếng tang, chia buồn khi một ủy viên trung ương đảng qua đời, nhất là người đó bị giết thảm thương? Người ta lại càng thắc mắc khi nghe giám đốc công an tỉnh Yên Bái nói sẽ không khởi tố ai hết vì hung thủ đã chết. Nhưng chiều hôm đó, chính ông ta lại nói sẽ khởi tố. Khởi tố ai, nếu ngay từ đầu ông đã xác định người chết Ðỗ Cường Minh là thủ phạm? Cùng lắm là cảnh sát tư pháp mở cuộc điều tra tìm hiểu nguyên ủy vụ giết người này, để xác định ai giết ai, vì lý do nào.

Ngoài sự kiện ông giám đốc công an tỉnh Yên Bái sớm nói một đằng, chiều nói một nẻo, người dân còn thắc mắc tại sao sau những từ báo của Bộ Công An lại có những bài bêu xấu ông Minh, nói rằng ông không được đi học ngày nào về nghề kiểm lâm, rằng ông Minh nhờ ảnh hưởng của bố vợ mà leo lên, vân vân. Tại sao có một chiến dịch đánh một người ngay sau khi chết như vậy?

Người ta càng thắc mắc tại sao trong đám tang ông Ðỗ Cường Minh gia đình ông lại đặt những bông hoa sen lớn trên các xe dẫn đầu. Biểu tượng này, có người coi là lời xác định “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn!” Nhưng hình anh đó có liên quan gì đến tên một công ty đã từng làm ăn với ông Bí Thư Phạm Duy Cường lâu nay, tên cũng gọi là Hoa Sen. Lại có tin công ty Hoa Sen này mới rút khỏi mấy dự án của tỉnh, sau khi ông Cường qua đời.

Về con người, cá nhân ông Ðỗ Cường Minh, bà Phạm Thị Thanh Trà, phó bí thư Tỉnh Ủy, ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương Ðảng, đã làm chứng rằng ông là người hiền lành, luôn luôn chấp hành lệnh của đảng. Không ai thấy ông có vẻ gì bị bệnh tâm thần, cũng không có dấu hiệu một người có thể đóng vai sát thủ lạnh lùng. Làm sao một người hiền lành có thể giết người xong rồi bình tĩnh đi giết một người nữa, trên đường còn chào hỏi nhiều người khác? Nếu là người nghĩ đến tương lai của vợ, của con, nghĩ đến đống tài sản đã gom góp được sau bao nhiêu năm, nghĩ đến quyền lợi của chính mình, ở tuổi 52 chắc ông Minh sẽ không chọn cái chết. “Người còn thì của vẫn còn,” câu đó ai chẳng biết?

Gia đình ông Minh, bà vợ và con gái ông chắc chắn sẽ tự đi tìm hiểu diễn biến tất cả những gì xẩy ra từ 7 giờ sáng đến 3 giờ chiều ngày 18 Tháng Tám năm 2016. Họ có hàng trăm bè bạn, đồng nghiệp cũ của ông Minh để cùng đi tìm hiểu. Có thể chỉ trong vòng một năm, họ sẽ có một bản hồ sơ đầy đủ để trả lời những câu hỏi nêu trong bài này.

Còn các nhà báo Việt Nam, chúng ta có thể thông cảm, họ không được hỏi, vì không được quyền hành nghề. Hiện nay trên thế giới chỉ có bốn, năm nước là nơi các nhà báo không được phép hành nghề một cách tự nhiên, không được điều tra, gặp gỡ, phỏng vấn các nguồn tin: Ðó là Bắc Hàn, Trung Quốc, Việt Nam và Cuba – chưa kể nước Lào. Ngay ở Campuchia, nơi có báo đối lập, các nhà báo cũng không chịu cảnh trói tay, bịt miệng như vậy.

Trong khi các nhà báo không được hành nghề thì dư luận dân Việt tha hồ nghe những tin tức “lề trái.” Nhiều người tin chắc Ðỗ Cường Minh bị giết cùng với hai nạn nhân kia. Có người còn nói một nhân vật thứ ba hiện diện tại phòng ông Tuấn khi súng nổ, người đó, một tài xế, đã bị công an bắt ngay, giờ không biết đang ở đâu mà hồ sơ công an không hề nhắc đến. Lại có người giải thích cái chết của ông Phạm Duy Cường, bí thư tỉnh, là hậu quả của việc ông Nguyễn Phú Trọng đang thay đổi chức vụ chỉ huy các quân khu để nắm chặt quyền hành, trong đó có vụ ông tướng tư lệnh Quân Khu II, đặt tại Yên Bái mới chết bất ngờ sau khi mới nhậm chức mấy tháng. Tất nhiên, tên cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, đối thủ của Nguyễn Phú Trọng cũng được nhắc đến! Người thì bảo đây là phe ông Dũng trả thù. Người lại nói đây chính là phe Nguyễn Phú Trọng diệt trừ phe Nguyễn Tấn Dũng! Ngay trong hiện tượng tin đồn nở rộ này, người ta cũng không biết có ai điều khiển một chiến dịch tung tin đồn hay không? Phe cầm quyền tung thêm tin ra để gây hỏa mù, khiến không ai biết tin tưởng cái gì nữa? Hay là phe mất ghế, mất quyền tung tin để phá, không được ăn thì đạp đổ? Hay là có những “nghệ sĩ” chuyên sáng tạo tin đồn, hoạt động lẻ loi, tất cả chỉ để thi thố tài sáng tạo của mình?

Cuối cùng, đảng Cộng Sản càng bưng bít tin tức thì “báo miệng” càng nổ thêm những tin giật gân mới! Khi người dân Việt Nam nhìn toàn cảnh, họ sẽ không biết tin ai. Biết tin ai bây giờ? Khi nghe nói một người lái xe thuật: “Tôi chạy tới đỡ ông Cường lên xe thấy vết đạn xuyên qua trán phá ra phía sau máu chảy chan chứa…” thì người đọc cũng không tin nữa. Vết đạn đi như thế nào? Gia đình nạn nhân có xác định không? Có tin được biên bản giám nghiệm của bệnh viện không? Người dân biết tin ai bây giờ? Nhưng tất cả đều có thể kết luận một điều chắc chắn: Trong vụ án mạng ở Yên Bái, đảng che đậy, giấu diếm, đảng chỉ lo nói dối. Nhưng càng nói dối thì lại càng giấu đầu hở đuôi! Cái ngu của người ta không cách nào tránh được. Như Albert Camus viết: “La bêtise insiste toujours.”

Cái đuôi thò ra rõ rành rành là, kể từ năm 2016, các đảng viên Cộng Sản đã công khai “xử lý” nhau bằng súng, giữa ban ngày. Từ nay, các ủy viên Trung Ương Ðảng không chỉ lo mất chức, mất cơ hội kiếm tiền, mà còn lo mất mạng nữa!

Ngô Nhân Dụng

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s