Đảng thừa nhận đánh Mỹ là đánh cho TQ

 

xin bấm vào đây để tải xuống : cuốn sách ” SỰ THẬT VỀ MỐI QUAN HỆ VIỆT TRUNG TRONG 30 NĂM QUA ” – nxb SỰ THẬT, Hà Nội

Posted in Uncategorized | 5 phản hồi

Con trai Bà Bùi Hằng thất vọng về bản án của Mẹ

http://ttxcc2.files.wordpress.com/2012/07/babui-chobackinh-danlambao.jpg?w=522&h=155

Thanh Trúc, phóng viên RFA
2014-08-26

thanhtruc_08262014.mp3 Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

bui-trung-305.jpg Anh Trần Bùi Trung tại trụ sở Đài Á Châu Tự Do ở Washington DC hôm 13/8/2014. RFA PHOTO

Không quá bất ngờ

Sau khi hay tin mẹ của mình bị tòa án Đồng Tháp kêu án 3 năm tù giam vì tội cản trở lưu thông và gây rối trật tự công cộng hôm thứ Ba, Trần Bùi Trung là con trai bà Bùi Thị Minh Hằng, đang ở nước ngoài để vận động cho mẹ, bày tỏ với Thanh Trúc là em không ngạc nhiên mà chỉ cảm thấy thực sự thất vọng:
Trần Bùi Trung: Bản thân con sau khi đã đọc cáo trạng thì khung hình phạt từ hai năm đến bảy năm, bản án ba năm tù giam đối với mẹ con là bà Bùi Thị Mình Hằng cũng là nằm trong dự tính ban đầu của gia đình chứ không phải là cái gì đó quá bất ngờ.
Nhưng thực sự gia đình cũng rất là buồn vì không thể nghĩ được rằng phía nhà cầm quyền lại bất chấp tất cả mọi dư luận, bất chấp áp lực của cộng đồng cũng như của quốc tế để có thể xét xử một phiên tòa bất công, ngang trái và đưa một bản án vô cùng vô lý cho mẹ con cùng hai người bạn. Theo những gì con biết thì tội gây rối trật tự công cộng hình như là không có quản chế.

Gia đình cũng rất là buồn vì không thể nghĩ được rằng phía nhà cầm quyền lại bất chấp tất cả mọi dư luận, bất chấp áp lực của cộng đồng cũng như của quốc tế.
-Trần Bùi Trung

Thanh Trúc: Với hy vọng có thể vận động cho mẹ mà Trung đã gần như liều lĩnh tìm đường ra khỏi nước rồi xuất hiện trên các báo đài ở Hoa Kỳ, giờ này phải nói thế nào về sự thất vọng mà Trung cho là sâu xa như vậy?
Trần Bùi Trung: Bản thân con sau khi đã vượt qua rất nhiều khó khăn để có thể qua được Hoa Kỳ và vận động cho Mẹ. Sau những ngày làm việc ở Hoa Kỳ thì thực sự trước phiên tòa cũng rất là hy vọng một sự công bằng và một kết quả thật là sáng sủa cho mẹ con. Nhưng đến ngày hôm nay thì rất là thất vọng, rất là buồn.
Thất vọng thì thất vọng nhưng con không vì thế mà chán nản hoặc dừng bước. Con sẽ tiếp tục đi gõ cửa các cơ quan nhân quyền cũng như các chính phủ của những quốc gia khác để tiếp tục vận động cho đến khi nào có thể tìm lại tự do, công bằng, công lý cho vụ án của mẹ con.
DongThap-123-400.jpg
Công an, An ninh bên ngoài phiên tòa xử nhà hoạt động dân sự Bùi Thị Minh Hằng tại thị xã Cao Lãnh, Tỉnh Đồng Tháp hôm 26/8. Citizen photo.

Thanh Trúc: Trung nói Trung sẽ trở về nước để tiếp tục việc học, vậy thì Trung có cảm thấy sợ hãi, có lường trước những hậu quả mà Trung sẽ phải đối diện khi trở về không?
Trần Bùi Trung: Với mục đích ban đầu là bước ra khỏi nước để tìm lại tự do và công lý cho mẹ con cùng hai người bạn, thì tất nhiên trước khi rời khỏi nước con đã chuẩn bị tinh thần, mường tượng hết những khó khăn những nguy hiểm sẽ luôn rình rập mình khi mình về nước. Chỉ cần tìm lại được tự do cho mẹ con thì sau đó con lập tức trở về nước, những nguy hiểm đã lường được trước vì vậy con sẵn sàng đón nhận.
Thanh Trúc: Sau cùng, Trần Bùi Trung còn gì để chia sẻ không?
Trần Bùi Trung: Những lời sau cùng của con thì thật sự qua bản án hôm nay của tòa án Đồng Tháp nói chung, hay là thế lực ngầm mà ai cũng thừa biết là chính quyền cộng sản Việt Nam nói riêng, một lần nữa con cầu xin tất cả cộng đồng người Việt hải ngoại cũng như cầu xin các cơ quan nhân quyền quốc tế, lời cầu xin từ phía gia đình là hãy quan tâm đến sự việc của mẹ con để cùng nhau lên tiếng tố cáo sự tráo trở sự lật lọng của đảng cộng sản Việt Nam cũng như sự bất chấp nhân quyền bất chấp mọi lý lẻ mà kết tội vô cớ những người vô tội cũng như những người bất đồng chính kiến. Con hy vọng mọi người cùng chung tay với gia đình con để yêu cầu nhà cầm quyền tôn trọng những Công Ước họ đã ký với Liên Hiệp Quốc và phải trả lại tự do cho tất cả tù nhân lương tâm trong đó có mẹ con.
Thanh Trúc: Cảm ơn Trần Bùi Trung, mong em bình an khi trở về Việt Nam. Xin được nhắc lại ngoài bà Bùi Thị Minh Hằng bị phán quyết ba năm tù tội cản trở lưu thông, hai người cùng tội danh bị xét xử cùng ngày là ông Nguyễn Văn Minh lãnh án hai năm rưỡi , blogger Nguyễn Thị Thúy Quỳnh hai hai năm tù giam.

.

stime=1409094394
fpc.pl?ywarid=515FB27823A7407E&a=10001310322279&js=no&resp=img__,_._,___

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

10.000 lao động Chin sẽ vào Vũng Áng?

http://vuongthuc.files.wordpress.com/2013/01/bacchautahaycungnhaugiunuoc.jpg?w=660&h=470

10.000 lao động TQ sẽ vào Vũng Áng?

Cập nhật: 08:54 GMT – thứ ba, 26 tháng 8, 2014

Biểu tình chống Trung Quốc diễn ra tại nhiều nơi ở trong nước hồi tháng Năm

Tin cho hay có thể có 10.000 lao động Trung Quốc sắp vào làm việc cho tập đoàn Formosa ở khu công nghiệp Vũng Áng, Hà Tĩnh.
Báo VietnamNet đưa tin trong hai tháng Sáu và Bảy năm nay, có hơn 30 nhà thầu đang thi công các gói thầu dự án của Formosa xin phép được tuyển dụng số lượng gần 11.000 lao động nước ngoài để phục vụ dự án.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Báo này dẫn nguồn giấu tên nói “trên 90% trong tổng số gần 11.000 lao động tuyển dụng mới mang quốc tịch Trung Quốc”.
BBC đã liên lạc với các lãnh đạo Ban Quản lý Khu Kinh tế Hà Tĩnh để xác nhận thông tin trên nhưng bị từ chối trả lời.
Một trong các lý do sử dụng nhiều lao động Trung Quốc là vì đại đa số các nhà thầu là công ty Trung Quốc. Tuy nhiên, nhà thầu là công ty Việt Nam cũng đặt vấn đề xin tuyển lao động nước ngoài.
Một lý do khác khiến các nhà thầu xin tuyển dụng lao động số lượng lớn được giải thích là vì các gói thầu đang trong giai đoạn gấp rút thi công, lại thiếu lao động sau đợt biểu tình chống Trung Quốc hồi trung tuần tháng Năm.
Làn sóng biểu tình dẫn tới bạo động ở khu công nghiệp Vũng Áng đã khiến hàng nghìn công nhân Trung Quốc rút về nước.
Theo VietnamNet, “trong số hơn một vạn lao động nước ngoài sắp tới, có khoảng 6.000-7.000 sẽ ở trong Dự án Formosa, số còn lại sẽ ở tại các điểm tập trung bên ngoài dự án”.

Lao động Trung Quốc là ai?

Cũng báo này cho hay con số gần 11.000 lao động sắp đến làm việc tại Formosa chủ yếu là chuyên gia, cán bộ quản lý, giám sát, lao động kỹ thuật… họ sẽ làm việc trong thời hạn cụ thể theo gói thầu.
Tuy nhiên dư luận cũng đặt ra câu hỏi liệu có phải thực sự nhà thầu không thể tuyển lao động Việt Nam thay thế?
Một số nhà thầu cho hay họ cần sử dụng “các chuyên gia có trình độ chuyên môn kỹ thuật cao, có kinh nghiệm, thành thạo công việc và ngoại ngữ”, do vậy tuy đã thông báo rộng rãi nhiều tháng vẫn không tuyển được người Việt Nam.
Giới chức tỉnh Hà Tĩnh cũng tỏ cam kết sẽ cải thiện công việc quản lý lao động nước ngoài, nhất là lao động Trung Quốc, để không xảy ra các sự cố như hồi tháng Năm.
Phía Việt Nam vừa chính thức “lấy làm tiếc về vụ việc xảy ra đối với doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, trong đó có doanh nghiệp và công nhân Trung Quốc trong tháng Năm vừa qua, đồng thời lấy làm buồn về việc một số công nhân Trung Quốc bị thiệt mạng, bị thương trong vụ việc này”.
Nhiều cơ sở của nước ngoài ở Bình Dương và Hà Tĩnh đã bị đập phá

Việt Nam hứa sẽ có hình thức hỗ trợ nhân đạo đối với công nhân Trung Quốc bị nạnvà cử đoàn sang Trung Quốc thăm hỏi một số gia đình đại diện cho những người bị nạn.
Một thông cáo của Bộ Ngoại giao Việt Nam cho hay: “Việt Nam đã và đang tiếp tục điều tra vụ việc một cách nghiêm túc và xử lý nghiêm những người gây rối vi phạm pháp luật; đồng thời áp dụng các biện pháp cần thiết để đảm bảo an ninh, an toàn cho công nhân, doanh nghiệp Trung Quốc và các nước tại Việt Nam”.
Hiện Đặc phái viên của Tổng Bí thư Đảng CSVN, Thường trực Ban Bí thư Lê Hồng Anh đang ở Trung Quốc trong hai ngày để “trao đổi với Lãnh đạo Trung Quốc về các biện pháp làm dịu tình hình, không để tái diễn các vụ việc căng thẳng như vừa qua”.

Cải thiện quan hệ

Ông Lê Hồng Anh sẽ ở Bắc Kinh trong hai ngày 26/8-27/8.
Nói về chuyến đi đặc biệt theo lời mời của Trung ương Đảng CS Trung Quốc, Tiến sỹ Jonathan London, một nhà nghiên cứu về Việt Nam tại Hong Kong, nhận định: “Chuyến đi cho Hà Nội một cơ hội quan trọng để giảm căng thẳng và hàn gắn quan hệ đã bị sứt mẻ đôi chút giữa hai bên”.
“Mong muốn giữ quan hệ tốt với Bắc Kinh của Hà Nội đã thể hiện rõ ràng qua một số đề nghị tiếp xúc [mà Việt Nam đưa ra] từ tháng Năm tới nay.”
Theo ông London, lời mời của Trung Quốc tới lãnh đạo Việt Nam nhằm thảo luận việc bồi thường thiệt hại cho các doanh nghiệp bị ảnh hưởng có thể bị xem như cú giáng cho những người Việt Nam nào còn giận dữ trước cách hành xử của Trung Quốc trên Biển Đông.
Nhưng Việt Nam đặc biệt có lợi từ quan hệ tốt với Trung Quốc, nhất là trong lĩnh vực kinh tế vì Trung Quốc là bạn hàng thương mại hàng đầu của Việt Nam.
Tiến sỹ Jonathan London cho rằng cần theo dõi để xem chuyến đi của ông Lê Hồng Anh sẽ ảnh hưởng thế nào tới chiến lược tương lai của Việt Nam, cũng như các toan tính và quyết định của giới lãnh đạo Việt Nam trong đối xử với Trung Quốc trước mắt và về trung hạn.

fpc.pl?ywarid=515FB27823A7407E&a=10001310322279&js=no&resp=img__,_._,___

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Sài Gòn, còn đó những nỗi buồn

Sài Gòn được coi là thành phố hiện đại nhất, đồng thời cũng là thành phố đông dân nhất Việt Nam.

Một cụ già quê miền Trung bán dạo trên đường phố Sài Gòn.

Bên cạnh những tòa cao ốc mới xây dựng, vẫn xen kẽ những con hẻm nghèo, những khu ổ chuột. Bên cạnh những con người thuộc “giai cấp nhà giàu mới” vênh váo với xe hơi, nhà lầu. Thì vẫn còn đó một Sài Gòn với giai cấp cần lao, lam lũ với những con người lặng lẽ, lầm lũi mưu sinh. Bên dòng đời hối hả của một Sài Gòn sôi động, vẫn có những con người tưởng chừng như đứng mãi bên lề xã hội…

Chúng tôi muốn kể về những con người ấy, những người có lẽ đã bị dòng đời lãng quên, nhưng họ vẫn hiện diện đây đó trong đời sống muôn mặt của Sài Gòn.

Chẳng hạn những người già ở Sài Gòn, họ ngồi bên hè phố với một cái rổ nhỏ đựng lèo tèo vài bó rau bé xíu, bán tăm xỉa răng, bán khoai lang… Riêng những người già bán vé số hay những người phải đi ăn xin thì không tính vì công việc của họ không buộc người ta phải đặt ra câu hỏi họ sống bằng gì? Vì những nghề này về “danh chính ngôn thuận “thì là những nghề có thể tạm sống được.

Một bà cụ già bán rau ở gần khu vực chợ Cũ, trên đại lộ Hàm Nghi, thường xuất hiện ở góc ngã tư, tầm vào giờ chiều. Trong cái nắng Sài Gòn, bà cụ ngồi với một rổ rau cải, từng bó rau nhỏ xíu nhưng được bó cẩn thận với những cọng rau đã được làm sạch khá bắt mắt. Những người qua đường, thường dừng lại hỏi han hay giúp đỡ bà cụ hầu hết đều là những người phụ nữ.

Một cụ ông bán nón dưới chân cầu Sài Gòn.

Hỏi thăm một người phụ nữ có gương mặt khá phúc hậu, sau khi chị đã mua rau cho bà cụ. Chị này cho biết, chị làm việc tại một văn phòng trên đường Nguyễn Huệ, lâu lâu giúp đỡ bà cụ bằng cách mua cho bà cụ hai bó rau. Bà cụ ra giá là 5 ngàn đồng một bó cải ngọt đã được làm sạch, chị thường lấy hai bó và trả cho bà cụ 20 ngàn đồng. Theo chị, cũng có không ít người làm giống như chị, mặc dù giá cả bó rau cải không phải là chuyện chính, ai cũng muốn giúp đỡ một người già, chắc là có hoàn cảnh neo đơn, gặp khó khăn.

Tương tự, chúng tôi cũng bắt gặp một bà cụ già đã 83 tuổi, thường bán khoai lang mỗi buổi sáng trên một cái mâm nhỏ, góc đường Nguyễn Cư Trinh, quận 1.

Bà cụ bán khoai cho chúng tôi biết là cụ vốn là cư dân gốc tại đây, nhưng gia đình cũng chẳng còn ai, không chồng, không con. Cụ sống một mình bên hàng hiên của một người hàng xóm (cũ) cho cụ che tạm. Bán khoai lang nấu, bữa nào hết thì mua cơm ăn, bữa nào không hết thì ăn khoai thay cơm.

Góc ngã tư chợ Nancy (cũ) hay mấy cây xăng trên đường Nguyễn Văn Cừ (Cộng Hòa cũ), thường hay gặp mấy bà cũ răng đen (người miền Bắc) bán tăm xỉa răng, 10 ngàn đồng 3 bịch tăm, nhưng thường khách cho tiền mấy cụ mà không lấy tăm. Rất khó nói chuyện với mấy cụ già này, hỏi được hai ba câu mà đưa tiền một cái là mấy cụ đã vội vàng tiến tới tiếp cận chào mời những người khách khác.

Một bà cụ già gốc miền Bắc “hành nghề” xin ăn.

Một người hiểu chuyện, cho chúng tôi biết là mấy bà cụ này thường quê gốc Thanh Hóa và có người “chăn dắt” đàng hoàng, do vậy họ làm việc theo lối “dây chuyền, công nghệ” và phải đạt “doanh số” mà người chủ quy định. Do vậy những bà cụ này không bao giờ trả lời những câu hỏi tò mò, tìm hiểu của người khác về thân thế của họ.

Người già, trẻ em, người khuyết tật bán vé số là chuyện bình thường, và hầu như khắp hang cùng ngõ hẻm của Sài Gòn đều thường xuyên có sự hiện diện của đội quân bán vé số đông đảo này.

Nhưng điều đáng nói ở đây, là trên những con đường của Sài Gòn (như đại lộ Nguyễn Văn Linh) thường xuất hiện những người bán vé số (tuổi thanh niên) nằm dài trên đường để bán vé số. Hình ảnh này rất gây phản cảm cho người qua đường, vì không thiếu gì những người tật nguyền bán vé số, nhưng họ đều cố gắng ngồi, cố gắng đi, chứ không ai nằm dài xuống đường như vậy.

Trên đại lộ Lê Lợi, chúng tôi gặp một người thanh niên tật nguyền bán vé số, đôi chân của anh co quắp nhỏ xíu, nên anh thanh niên phải đi trên đôi tay (cũng rất ngắn), cả chiều cao của anh lúc di chuyển khó khăn trên hè phố (xin lỗi) cao chưa tới đầu gối của người khác. Nhưng trên gương mặt anh, lúc khách mua vé số luôn nở một nụ cười rất tươi. Khi chúng tôi mua số và ngỏ ý muốn được chụp một tấm hình thì anh từ chối. Hỏi lý do, thì anh cho biết là bữa trước có người bạn cho nhà báo chụp hình, kết quả là sau đó bị “hốt” về “trại xã hội.”

Một em bé lao động kiếm sống tại chợ đêm Bình Ðiền.

Trước đó, khi chúng tôi mua vé số của một người đàn ông tật nguyền ngồi xe lăn, ông cho biết là thân như vầy đi bán vé số mà vẫn chưa yên. Hỏi thăm, thì được biết là bữa trước đi bán vé số gặp phải một tay dân phòng say rượu. Hắn cứ một hai nói ông bán vé số ngồi xe lăn là thành phần “vô gia cư” và nhất định đòi “hốt” về “trại xã hội.”

Trong một lần trò chuyện, một công chức hoạt động trong lãnh vực văn nghệ, cho biết là sẵn sàng mỗi tháng trích ra một hoặc hai ngày lương (và nếu mọi người đều làm như vậy) thì có thể lập ra những cơ sở để chăm sóc cho những người già neo đơn, người cơ nhỡ, người tật nguyền…

Với những “trại xã hội” hiện nay thì chẳng ai muốn vô đó, những người lỡ bị “hốt” về đó mà còn chút tiền hay người quen thì đều cố gắng lo lót, chạy chọt để được sớm ra ngoài. Vì thực chất, “trại xã hội” tuy được nhà nước cấp kinh phí, bảo trợ nhưng cũng chẳng khác nào trại tù “giam lỏng,” nên nó luôn là nỗi sợ hãi đối với những người cơ nhỡ, bất hạnh.

Kinh nghiệm đi với những tổ chức từ thiện của chúng tôi, thì những cơ sở từ thiện do nhà thờ hoặc nhà chùa quản lý là tốt nhất (nhưng gần đây lại có tai tiếng vụ chùa Bồ Ðề).

Bài toán xã hội nếu không có lời giải, thì Sài Gòn vẫn còn đó mãi mãi những nỗi buồn nhân thế.

Văn Lang

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận

Những kẻ phá hủy lịch sử – …”Cộng s ản là tổ sư của phá hoại”…

Lê Diễn Ðức

tax1-1408349595_660x0.jpg


Tòa nhà Thương Xá Tax cũ nằm ở trung tâm Sài Gòn sẽ bị phá hủy và thay thế vào đó là cao ốc 40 tầng được khởi công xây dựng vào năm 2015. Ðây là một tin đau lòng cho tất cả những ai yêu quý Sài Gòn và trân trọng giá trị lịch sử của thành phố có hơn 300 năm tuổi này.

tax6-1408349605_660x0.jpg
Ðược xây dựng từ năm 1880, Thương Xá Tax tiếp giáp ba con đường Nguyễn Huệ, Lê Lợi và Pasteur là trung tâm thương mại sầm uất, nổi tiếng và lâu đời nhất tại Việt Nam, một điểm mua sắm quen thuộc của người dân Sài Gòn trong suốt hơn 130 năm qua.

Cùng với những công trình kiến trúc từ thời Pháp thuộc khác như Chợ Bến Thành, Nhà Thờ Ðức Bà, Bưu Ðiện Thành Phố, Nhà Hát Lớn, Dinh Toàn Quyền, Khách Sạn Majectic,… Thương Xá Tax được xem là biểu tượng của kiến trúc cổ Sài Gòn.

Thương Xá Tax, một tòa nhà có cấu trúc đẹp, nếu ở một đất nước văn minh, nhất thiết sẽ được ghi vào danh sách di tích lịch sử quốc gia, được trùng tu, tôn tạo và bảo tồn qua mọi thời gian.

tax9-1408349610_660x0.jpg

“Cộng sản là tổ sư của phá hoại,” cựu thủ lĩnh Công Ðoàn Ðoàn Kết Ba Lan Lech Walesa đã nói như thế, chuẩn xác vô cùng! Họ phá hoại bừa bãi, vô thức và có ý thức.

Trong những năm 50 của thế kỷ trước, ở miền Bắc họ đã phá hủy chùa chiền, đình miếu ở làng thôn Việt Nam, làm đảo lộn các giá trị văn hóa và tập quán truyền thống.

Giờ đây các “đại gia” nhờ mối quan hệ với quan chức, hốt bạc từ các dự án đầu cơ bất động sản, buôn lậu, lại đua nhau bỏ tiền xây chùa với kiến trúc lai tạp nhố nhăng, nửa hiện đại, nửa lai căng. Những nét trang nghiêm, êm đềm của kiến trúc cổ đã biến mất, thay vào đó là màu sắc sặc sỡ, mặt sân tráng nền bằng bê tông hắt nóng hầm hập, cầu thang bằng inox…. Họ cũng thờ cúng thái quá và bất thường. Tượng Hồ Chí Minh đặt bên cạnh Ðức Phật ở chùa Ðại Nam Quốc Tự của “đại gia” Dũng “lò vôi,” hay hình ảnh gia đình “đại gia” Trầm Bê treo ở tiền sảnh chùa Cò, là những ví dụ về sự lố lăng, nhạo báng cửa Phật thời cái ác lên ngôi!

Có thể nói, Việt Nam nằm vào các quốc gia có thứ hạng kém nhất thế giới về ý thức tôn trọng và bảo tồn các di tích văn hóa nghệ thuật. Nhiều di tích cổ được “trùng tu” bằng cách xây mới một phần hoặc hoàn toàn đã không còn quá lạ lẫm với người dân, đặc biệt là người dân thủ đô.

Năm 2012, chùa Trăm Gian danh tiếng ở xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội, có từ thời Lý, là công trình kiến trúc có giá trị nghệ thuật cao, được xếp hạng là di tích quốc gia từ hơn 40 năm qua đã bị đập phá xây mới núp bóng trùng tu tôn tạo.

Năm 2009, dư luận đã dậy sóng khi ngôi đền Và (thôn Vân Gia, xã Trung Hưng, thị xã Sơn Tây, Hà Nội) bị “bức tử” núp bóng việc trùng tu di tích.

Chùa Thiên Phúc là một ngôi chùa cổ kính, có tên gọi là An Trung được xây dựng vào cuối đời Lê, đầu đời Nguyễn. Sau khi được trùng tu 3 năm, đến tháng 10, 2010 chùa đã khoác lên mình một bộ quần áo mới, lòe loẹt và không phù hợp chút nào với chiều dài lịch sử của nó.

Chùa Tiên Tích có lịch sử ra đời vào đầu đời vua Lê Cảnh Hưng (1740-1786), nhưng cũng đang được trùng tu, xây mới.

Phục vụ Lễ Hội Nghìn Năm Thăng Long Hà Nội, cổng Ô Quan Chưởng đã được “tu bổ” đến mức dân Hà Nội mỉa mai:

“Trùng tu di tích tuyệt vời
Từ cụ cao tuổi lên đời ca ve
Tiền vào lắm lỗ nhiều khe
Cho nên nó mới bét nhè cổ kim
Nào là bản sắc giữ gìn
Nào là sáng suốt niềm tin chói lòa
Làm ăn be bét thế a?
To mồm cứ hát bài ca tuyệt vời”…

Ði vòng qua các nước Châu Âu, những công trình kiến trúc cổ đều nằm ở những vị trí độc đắc, tấc đất tấc vàng, nhưng không ai phá đi để dựng nên những công trình mới, trái lại được gìn giữ, bảo quản nghiêm ngặt.

Ðại hý trường La Mã (Colosseum) được xây dựng khoảng năm 70 và 72 sau Công Nguyên, từ lâu được xem là biểu tượng của Ðế Chế La Mã và là một trong những mẫu kiến trúc La Mã đẹp nhất còn sót lại, là một điểm tham quan hấp dẫn của Roma.

Tháp nghiêng Pisa (Torre pendente di Pisa) được xây dựng năm 1173, là một công trình nghệ thuật, năm 2008, người ta phải đi dời 64 tấn đất, gia cố bê tông móng để ngăn chặn tháp bị nghiêng, là một phần trong Campo dei Miracoli – di sản thế giới, cùng với thánh đường và nghĩa trang bên cạnh.

Những ngôi nhà cổ ở Paris, Madrit, Luxemburg, Vienna, Praha, Budapest v.v… đều được bảo toàn nguyên trạng, gìn giữ được cái hồn cao sang, quý tộc của một thời.

Tòa nhà mang tên Bush, nơi có trụ sở của BBC ở London, tuy không cổ lắm, nhưng để giữ cảnh quan, người ta cấm không được gắn máy lạnh chìa ra bên ngoài.

Ðến Paris, tôi được người bạn mới đi ăn steak ở một nhà hàng với lời giới thiệu ở đây ăn ngon và rẻ. Thì ra nhà hàng này có từ lâu lắm, cái thùng giật nước trong nhà vệ sinh bằng gang mắc tít trên cao, bàn ghế bằng gỗ sồi đơn sơ, nhưng sạch sẽ. Nhà hàng không phải đóng thuế thay vào đó là trách nhiệm bảo quản, gìn giữ phiên bản gốc mộc mạc. Những thứ cổ xưa là sự bổ sung hài hòa và đầy thú vị cho một Paris hiện đại.

Trong Chiến Tranh Thế Giới II, thủ đô Warszawa bị Hitler san thành bình địa. Thành phố với cung vua, nhà thờ, khu chợ, nhà ở có từ thế kỷ 14, chỉ còn là đống gạch vụn.

Mặc dù trong chế cộng sản, người Ba Lan đã phục chế toàn bộ, duy nhất trên thế giới về quy mô, là niềm tự hào của dân tộc Ba Lan. Người ta đã làm lại y hệt như cũ từng viên đá lót đường đến cả cung vua nguy nga, hoành tráng. Ðến Warszawa du khách ít ai không ghé khu phố cổ này.

Ở trung tâm Warszawa có Cung Văn Hóa và Khoa Học, một tòa nhà cao nhất Ba Lan (về chiều cao tổng thể), được Liên Xô xây dựng, như một món quà của lãnh tụ Stalin tặng dân tộc Ba Lan, hoàn thành vào năm 1955. Trong tòa nhà có trụ sở của nhiều công ty, rạp chiếu phim, nhà hát, thư viện, câu lạc bộ thể thao, trường đại học, các tổ chức khoa học và các cơ quan chức năng của Viện Hàn Lâm Khoa Học Ba Lan.

Sau khi chế độ cộng sản sụp đổ vào năm 1989, người ta đã bàn đến phương án đập phá đi vì nó chiếm một không gian quá lớn giữa trung tâm, rất khó cho quy hoạch đô thị hiện đại. Thế nhưng cuối cùng người ta quyết định giữ lại và ghi vào danh sách di tích lịch sử như là một ấn bản của chủ nghĩa xã hội hiện thực tại Ba Lan, một tài liệu làm sáng tỏ giai đoạn nửa đầu những năm 50. Những tòa nhà cao tầng mới hiện đại mọc lên xung quanh, nhà ga metro cũng chạy qua nhưng người Ba Lan đã nỗ lực bảo toàn từng gốc cây xanh trong công viên bao bọc.

Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Ðông với hơn 300 năm tuổi đang bị lột truồng và khoác lên những thương hiệu thời trang “hip-hop.”

Hơn 100 năm trước, khu trung tâm Sài Gòn được quy hoạch rất quy củ từ các chỉ số chiều cao, mật độ xây dựng, cây xanh, đến diện tích đường sá. Nét thơ mộng và lãng mạn của Sài Gòn bị tước đoạt bằng khoảng hơn 100 cao ốc đã và đang mọc lên ở khu trung tâm.

“Với một diện tích khiêm tốn vài trăm hecta, trung tâm Sài Gòn vốn được quy hoạch thành khu trung tâm hành chính và công cộng nay lại đang được nén chặt đến mức ngộp thở. Sài Gòn xưa giờ đang trở thành đô thị của một nước xa lạ nào đó, những bản sắc vốn có và hồn đô thị của thành phố 300 năm tuổi đang bị xóa nhòa.”

“Ðôi khi tôi tự hỏi khu đô thị Thủ Thiêm cứ ì ạch thực hiện đã hơn 10 năm nay nhưng sao ở đó người ta không sớm xây dựng cao ốc, quảng trường, khu phức hợp? Tại sao không dời trung tâm hành chính về đó để tạo động lực thúc đẩy phố Ðông Sài Gòn, nhất là khi cầu, hầm Thủ Thiêm, đại lộ Ðông Tây, đường cao tốc Long Thành – Dầu Giây, sân bay Long Thành đang dần được hình thành? Một phố đông hiện đại, ngăn nắp và một phố tây cổ kính, hoài niệm sẽ cùng phát triển và là một sự bổ sung hoàn hảo cho nhau”…

“Giờ đây, nét xưa của Sài Gòn đang dần biến mất. Những con đường, lề đường lát đá với hàng cổ thụ rợp bóng sẽ trở thành những kỷ niệm vô giá mà không biết bao giờ người Sài Gòn mới có thể nhìn thấy lại. Sài Gòn xưa đang dần thu nhỏ đi và người ta chỉ có thể tìm gặp lại qua hình ảnh trong các nhà hàng “phố cổ,” “phố xưa.” Một hồn đô thị đã vĩnh viễn biến mất khiến những người yêu Sài Gòn không khỏi ngậm ngùi.

Quy hoạch mỹ miều 300 năm của Hòn Ngọc Viễn Ðông đang phải nhường chỗ cho đô thị hiện đại chưa được định dạng. Và khi nghe lại câu hát “Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi,” những người hoài cổ như tôi không khỏi buồn bã, xót xa”…

Không phải chỉ đối với những người hoài cổ mà là với tất cả. Giá trị di tích lịch sử là một kho tàng quý báu của dân tộc.

Bởi vì “lịch sử là nhân chứng của thời gian, ánh sáng của chân lý, đời sống của trí nhớ, người thầy của cuộc đời, sứ giả của tương lai” (Marcus Tullius Cicero, triết gia La Mã).

Lợi ích trước mắt đã làm bộ não của các nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam teo quắt lại và mọi giá trị cao quý biến mất trong cuộc chơi quyền-tiền ma quỷ!

Posted in Uncategorized | Để lại bình luận